Tự hào hai tiếng Việt Nam
Người dân TPHCM nói đùa với nhau rằng khoảng thời gian ấy, cứ sáng thì đi làm, chiều tối là đi chơi. Mùa lễ hội tại Thành phố mang tên Bác bắt đầu từ giữa tháng 4/2025 với sự xuất hiện của đội pháo binh diễn tập ngay công viên bờ sông Bạch Đằng. Không khí nô nức khiến bất cứ ai đang sinh sống tại nơi đây đều phải một lần hòa mình vào để cảm nhận sự tự hào dâng tràn trong tim.
Các hoạt động lễ hội mừng 50 năm thống nhất đất nước luôn được người trẻ nồng nhiệt chào đón. Ngày sơ duyệt diễu binh, hàng trăm ngàn người trẻ đã có mặt tại các cung đường đoàn diễu binh đi qua để chờ đón. Thông tin sơ duyệt diễu binh diễn ra từ 21h nhưng từ 14h các bạn trẻ đã trang bị áo, cờ tập trung lại và chờ đợi.
Còn những người lớn, đã đi qua những ngày trái sáng, hỏa châu, bom đạn ì ầm đất này thì như một niềm vui lớn bất tận. Họ túa ra đường xem máy bay tập luyện, họ đợi chờ đoàn diễu binh ngang qua nhà mình để vỗ tay. Họ tiếp nước cho các chiến sĩ diễu binh. Nụ cười già nua nhưng rạng ngời. Sự tự hào ánh lên trong đôi mắt sáng long lanh.
Các khối diễu binh đi qua phố Tràng Tiền hướng về Quảng trường Cách mạng tháng Tám trong Đại lễ kỷ niệm 80 năm Quốc khánh 2/9. Ảnh: Nguyễn Huế
Tôi cũng hòa mình vào không khí những ngày này để thấy trên miền đất lành đi qua chiến tranh nay chuyển mình thành siêu đô thị lớn nhất nước. Khoảnh khắc đoàn diễu binh đi ngang qua mình, tim tôi đập thình thịch. Cảm giác điều gì đó rất thiêng liêng trỗi dậy. Khi bản quốc ca nổi lên, tại ngả đường tôi đang đứng, không ai bảo ai nhưng mọi hoạt động cười nói đều im bặt. Chúng tôi đồng thanh hát vang. Một không gian hào hùng khiến tâm hồn tôi cứ lâng lâng khó tả.
Tôi hỏi những người xung quanh cảm xúc như thế nào trong khoảnh khắc thiêng liêng của đất nước mình. Họ đều bảo: Tự hào! Tôi tin, chắc không ngôn từ nào khác có thể thay thế hai tiếng “Tự hào” khi nhìn lớp lớp người cùng reo hò theo mỗi bước chân của các chiến sĩ đi ngang qua.
TPHCM hôm đó như chẳng ngủ. Tận khuya, các chiến sĩ vẫn cố nán lại để cho người dân chụp hình. Tôi coi đồng hồ trên tay, đã nhích sang ngày mới, nhưng dường như niềm tự hào vẫn còn đang nhộn nhịp nơi này.
Ngay tại công viên bờ sông Bạch Đằng, đội pháo binh chắc là một trong những đội tham dự đại lễ được người dân yêu quý nhất, bởi thời gian các chiến sĩ có mặt và phục vụ nhân dân khá lâu. Tuy nắng nóng và vất vả, nhưng khi người dân tiến đến muốn chụp hình kỷ niệm thì chiến sĩ nào cũng ngay ngắn trang phục, nở nụ cười thật tươi.
Có đêm, dù đã khuya, đội không còn bắn diễn tập, nhưng người dân vẫn tập trung đông tại khu pháo lễ chẳng chịu về. Thế là đêm nhạc quân với dân diễn ra. Tất cả ngồi bệt xuống đất, hát quanh khu pháo lễ. Một sự chung sức lẫn chung lòng của quân và dân. Một đêm nhạc hay nhất, cảm xúc nhất mà tôi từng nghe. Sống mũi cứ cay xè.
Người dân TPHCM giao lưu với các chiến sĩ sau buổi Lễ kỷ niệm 50 năm thống nhất đất nước. Ảnh: Nguyễn Huế
Trong những ngày hòa mình vào không khí rộn ràng của mùa lễ hội mừng đất nước thống nhất sau nửa thế kỷ, tôi chọn tuyến metro để ngắm nhìn thành phố từ trên cao. Tôi cũng dành ngày cuối tuần để lang thang với phố xá bằng những bước chân chầm chậm.
Thành phố rực rỡ quá! Thành phố đầy sức sống với những tòa nhà cao vút. Thành phố đi qua chiến tranh nhưng vươn mình một cách thần kỳ.
Trên phố, tôi gặp những người nước ngoài đến từ khắp nơi. Họ bất ngờ bởi diện mạo mới của Việt Nam hôm nay. Nhưng, điều khiến họ khâm phục nhất là sự đoàn kết vững vàng thông qua những cuộc ủng hộ của người dân dành cho buổi tập diễu binh trên đường Lê Duẩn, buổi bắn diễn tập của pháo binh ở công viên bờ sông bến Bạch Đằng. Với họ, Việt Nam sau nửa thế kỷ thống nhất đã có thể tự lực, tự cường và vươn mình…
Khi mỗi người là một ngọn cờ
Cuối tháng 11 năm 2025, Giải thưởng VietNam iContent Awards 2025 đã trao giải hạng mục Sự kiện đặc biệt của năm cho Lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9. Điều này cho thấy sự lan tỏa mạnh mẽ và sâu rộng của sự kiện diễu binh, diễu hành tại Quảng trường Ba Đình. Một sự kiện hiệu triệu muôn tấm lòng yêu nước và nhuộm đỏ mùa thu Việt Nam.
Vào những ngày tháng 9 đó, tôi dẫn anh bạn người Singapore đi bộ từ đường Lê Duẩn xuống ngã tư Hai Bà Trưng và luồn vào một hẻm nhỏ ngồi uống cà phê cóc. Con hẻm vắng, nắng vàng và lấp lánh ánh đỏ rực của cờ. Nhà nhà treo cờ. Từng ngọn cờ nối dài hẻm nhỏ.
Anh chàng doanh nhân người Singapore mỗi năm sang Việt Nam công tác độ vài tháng, quen dần cà phê cóc của người Sài Gòn. Như bao lần, câu chuyện thành phố rực rỡ màu cờ bắt đầu cho mọi câu chuyện của chúng tôi hôm nay.
Tôi bảo anh, đâu phải chỉ nơi này. Bây giờ, khắp đất nước, mọi hang cùng, hẻm cụt, mọi ngóc ngách, ngõ nhỏ đều phủ đầy cờ. Thời gian đã nhuộm thắm màu cờ trên đất nước này. Anh có biết 80 năm của độc lập là một câu chuyện mà lớp lớp tiền nhân đất này phải hy sinh để đổi lấy.
Anh chàng người Singapore gật gù bảo, chắc có lẽ người Việt Nam là người yêu màu cờ đất nước mình nhất. Tôi bảo, trăm triệu người Việt Nam là trăm triệu trái tim yêu Tổ quốc. Bởi vì yêu Tổ quốc nên những gì thuộc về đất nước, chúng tôi đều yêu quý cả. Thế nên, lá cờ đối với chúng tôi thiêng liêng lắm.
Ảnh: Hoàng Hà
Tính từ ngày Bác Hồ đọc Bản Tuyên ngôn Độc lập ở Quảng trường Ba Đình ngày 2/9/1945 đến năm 2025 là 80 năm tròn cho hành trình không ngừng bảo vệ sự vẹn toàn của Tổ quốc. Hành trình ấy, mỗi một câu chuyện là một lần nói lên lịch sử hào hùng, không lùi bước của cha ông ta. Trong hành trình ấy, thời gian đã khiến bao thế hệ ngày càng trân quý hơn.
Tôi nhớ, trong buổi ra mắt phim “Mưa đỏ”, rất nhiều bạn trẻ đã cầm cờ, mặc áo in hình quốc kỳ để đi xem phim. Thảm đỏ ngày hôm đó rực rỡ nhất trong các thảm đỏ mà tôi từng tham dự. Điều lạ lùng là họ toàn những người trẻ. Họ đến với một bộ phim chiến tranh, khóc, và rồi ngồi đấy lắng nghe chia sẻ của ekip làm phim, của những cựu chiến binh trở về sau trận chiến bi hùng 81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị.
Hai miền không gian và thời gian quyện vào nhau. Ngay thời khắc ấy, dẫu là đêm muộn, nhưng trên tay họ, những lá cờ vẫn đong đưa theo câu hát: “Hết kháng chiến nếu con còn chưa về, mẹ ơi vui lên, mẹ có đứa con anh hùng…”. Lời ca được sáng tác từ một người trẻ như âm ba vọng vang vào trầm tích lịch sử của dân tộc mình.
Trong trận chiến 81 ngày đêm ở Thành cổ Quảng Trị, những chiến sĩ trẻ đã không tiếc thân mình để cắm được lá cờ Tổ quốc trên đất Thành cổ.
Trong trận đấu chung kết U23 châu Á ở Thường Châu năm 2018, chắc chắn người Việt mình không thể nào quên hình ảnh các cầu thủ đã đắp một ngọn núi tuyết để cắm lá cờ đỏ sao vàng lên sau cuộc chiến ấy.
Và ngày hôm nay, những ngày lễ lớn của dân tộc, những con người Việt lại hóa thân thành những lá cờ để cắm lên dải đất hình chữ S này một màu rực rỡ nhất.
Đã mang trong mình nòi giống Lạc Hồng, ai cũng có lòng nồng nàn yêu nước. Có thể, đó là căn tính sẵn có từ lúc sinh ra. Căn tính được di truyền qua các thế hệ. Mỗi gia đình yêu nước sẽ tạo thành những cộng đồng yêu nước. Những cộng đồng quần tụ lại sẽ tạo thành một xã hội yêu nước. Một xã hội mà bất cứ ai cũng yêu nước thì tự khắc họ nghiễm nhiên yêu luôn những gì thuộc về đất nước họ.
Chính vì lẽ đó, mỗi người Việt luôn là một ngọn cờ. Trăm triệu ngọn cờ trên dải đất hình chữ S này đã cho thế giới thấy một Việt Nam đi từ chiến tranh đến hòa bình, đi từ đổ nát đến phát triển, đi từ lạc hậu đến hiện đại, bất cứ một giai đoạn nào, ngọn cờ Việt chưa bao giờ thôi rực rỡ.
Và đừng hỏi hòa bình có đẹp không? Hãy nhìn những ngày quân đi trong tiếng dân reo hân hoan, tự khắc tim ai cũng có câu trả lời!