Theo hồ sơ vụ án, Nguyễn Thị Kiều Phương (44 tuổi), trú tại xã Long Kiến, tỉnh An Giang, từng có cuộc sống bình lặng bên chồng và hai con nhỏ. Gia đình buôn bán nhỏ, thu nhập không dư dả nhưng đủ trang trải cuộc sống.
Từ đầu năm 2023, do làm ăn thua lỗ và thiếu tính toán, Phương vay tiền lãi suất cao của nhiều người, nhanh chóng rơi vào cảnh mất khả năng chi trả.

Ngày 17/2/2023, trong cơn túng quẫn, Phương tìm đến hỏi mượn tiền và vàng của ông Bùi Văn T. (74 tuổi), hàng xóm cùng địa phương, nhưng bị ông từ chối. Sự bế tắc đã khiến Phương nảy sinh ý định phạm tội.
Rạng sáng hôm sau, khi biết ông T. thường đi giao thịt heo cho khách, Phương mang theo dao và búa, chặn đường ông. Dù bị đe dọa, ông T. vẫn không đồng ý cho mượn tiền. Trong lúc mất kiểm soát, Phương dùng búa tấn công khiến nạn nhân bất tỉnh, cướp 3 nhẫn vàng. Trước khi rời đi, Phương tiếp tục đâm nạn nhân nhiều nhát khiến ông T. tử vong, rồi tìm cách che giấu hiện trường.
Sau đó, Phương về nhà, phi tang hung khí, rồi mang số vàng cướp được sang địa phương lân cận bán với giá hơn 33 triệu đồng. Số tiền này được dùng để trả nợ gần 19 triệu đồng, phần còn lại chi tiêu cá nhân.
Ngày 20/2/2023, khi biết hành vi của mình đã bị phát hiện, Phương đến cơ quan công an đầu thú.
Hồi tháng 8, TAND tỉnh An Giang xét xử sơ thẩm, tuyên phạt Nguyễn Thị Kiều Phương mức án tử hình về tội Giết người và 4 năm tù về tội Cướp tài sản. Sau bản án, bị cáo kháng cáo, xin được giảm nhẹ hình phạt với mong muốn có cơ hội sống để chăm sóc hai con nhỏ.
Tại phiên tòa phúc thẩm cuối tháng 11 vừa qua, TAND Tối cao tại TPHCM, Phương trình bày rằng mình phạm tội do hoàn cảnh khó khăn, hiểu biết pháp luật hạn chế và đã ăn năn hối hận. Tuy nhiên, HĐXX nhận định hành vi của bị cáo là đặc biệt nguy hiểm cho xã hội, không có tình tiết giảm nhẹ mới, nên quyết định bác kháng cáo, giữ nguyên án tử hình.
Vụ án của Nguyễn Thị Kiều Phương là một bài học cay đắng về cái giá phải trả cho những quyết định sai lầm trong lúc quẫn trí. Chỉ vì nợ nần và sự tuyệt vọng, một người mẹ đã tự tay đánh mất tương lai của chính mình, đẩy gia đình vào bi kịch, để lại nỗi đau không gì bù đắp cho những đứa con vô tội và người thân ở lại.