"Có nằm mơ cũng không tưởng tượng ra nổi!" là câu cảm thán mà nhiều bình luận viên châu Âu đã thốt lên sau khi chứng kiến trận đấu trên sân Da Luz, nơi chủ nhà Benfica kết liễu Real chung cuộc 4-2, để đúng nghĩa lách qua khe cửa hẹp ở lại với Champions League 2025-2026 bằng tấm vé dự vòng play-off vào vòng 1/8.
Khi thời gian bước vào phút bù giờ thứ 6, Benfica đang dẫn Real 3-2. Thế nhưng, đại diện Bồ Đào Nha vẫn giậm chân ở thứ 25 trên bảng phân hạng, trong khi vị trí 24 mới có vé vào vòng play-off. Xếp ngay trên tập thể của Jose Mourinho bấy giờ là Marseille. Cả hai cùng 9 điểm và hiệu số bàn thắng thua khi ấy là -3. Nhưng Benfica xếp dưới vì ghi ít bàn thắng hơn: 9 bàn so với 11 so với đội bóng Pháp.
Điều này có nghĩa, Benfica cần ghi thêm một bàn để thay đổi hoàn toàn cục diện. Nếu làm được, hiệu số của họ sẽ chuyển từ -3 thành -2, từ đó leo lên đứng thứ 24 và hất Marseille khỏi giải. Theo quy định, hiệu số được xét đến trước tiên trong trường hợp hai đội bằng điểm.
Các học trò của Mourinho không hề hay biết bối cảnh đó. Thủ thành chủ nhà Anatoliy Trubin vẫn thong dong câu giờ, trì hoãn một quả đá phạt bên phần sân nhà. Còn nhà cầm quân 63 tuổi thì đã rút toàn bộ bộ tứ hàng công ra, gồm cả hai cầu thủ ghi bàn là Vangelis Pavlidis và Andreas Schjelderup. Benfica đang nỗ lực bảo toàn chiến thắng, tin rằng dù kết quả các trận khác có ra sao, giành trọn điểm là đủ để được đá play-off.
Chính vào lúc Trubin đang lững thững với tình huống đá phạt, ai đó trên băng ghế dự bị Benfica mới sực nhận ra. Tất cả các trận còn lại của ngày hạ màn vòng bảng đều đã kết thúc. Nhờ những quãng bù giờ dài trong hiệp một, hiệp hai tại Da Luz bắt đầu muộn hơn 17 trận còn lại từ 6 đến 7 phút. Ban đầu, chi tiết này những tưởng chỉ là phụ, nhưng hóa ra lại mang tính sống còn.
Nó cho phép Benfica nhận ra họ chưa đủ điều kiện để ở lại giải đấu. Một bàn thắng nữa mới là mục tiêu cuối cùng. Những trợ lý của Mourinho và dàn cầu thủ dự bị đang tĩnh lặng chờ tiếng còi mãn cuộc bỗng chốc biến thành một đám đông hỗn loạn, vung tay điên cuồng và gào thét thúc giục Trubin dồn bóng thật nhanh lên phía trước. Họ hiểu rằng không thể tiếp tục phòng thủ.
"Khi tôi thực hiện những thay đổi cuối cùng, người ta bảo tôi thế là đủ rồi", Mourinho chia sẻ với đài CBS sau trận. "Thế rồi vài giây sau, họ lại bảo chúng tôi cần thêm một bàn nữa. Nhưng tôi chẳng còn quyền thay người nào cả...".
Trubin cuối cùng cũng phất bóng lên. Benfica kiếm được quả phạt góc gần đường biên phải ở phần sân Real. Đồng hồ nhích dần sang phút 98. Những cánh tay từ ngoài đường biên lại vung lên, lần này là ra hiệu cho thủ môn dâng cao. Mourinho mặt lạnh như băng, phất tay về phía khung thành đội bóng cũ, thay cho thông điệp: "Xông lên hết!". Một ván bài tất tay. Một nỗ lực trong tuyệt vọng. Thắng 3-2 thì Benfica cũng bị loại, nói gì đến việc bị gỡ 3-3.
Fredrik Aursnes treo bóng vào vùng cấm của Real, nơi Trubin cùng 7 cái bóng áo đỏ khác đang chực chờ. Lúc đó, Real chỉ còn 9 cầu thủ trên sân sau thẻ đỏ của Raul Asencio và Rodrygo. Ngăn cản nhóm tấn công Benfica chỉ là 5 cầu thủ Real được bố trí phòng ngự, cùng thủ thành Thibaut Courtois; một người lập hàng rào chắn, hai người còn lại là những máy chạy Vinicius cùng Kylian Mbappe đứng trên cao chờ cơ hội phản công.
Nếu Benfica tất tay, Real cũng vậy. Họ đang thua và đã rơi khỏi top 8, nhận thêm một bàn thua nữa thì chuyện vẫn vậy. Nhưng nếu cướp được bóng sau quả đá phạt đó và phản công nhanh, họ có thể ghi bàn, gỡ hòa 3-3 và một điểm sẽ đưa Real trở lại top 8.
Và rồi, thời gian như ngừng đọng. Một đường chuyền hoàn hảo được tạo ra. Nhưng bất kể bóng bay đẹp thế nào, điều bất khả thi sau đó dường như vẫn khó xảy ra. Trubin bật nhảy, có vẻ hơi sai nhịp. Anh đổ người quá nhiều về phía trước, cú nhảy của một người vốn chẳng mấy khi làm việc này.
Thực ra, anh chưa bao giờ làm vậy cả. Trong sự nghiệp của mình, xuyên suốt 40 trận ra sân ở Champions League, đó là lần đầu tiên Trubin chuẩn bị thực hiện một pha chạm bóng ở phần sân đối thủ, sau 1.567 lần chạm bóng trước đó đều ở phần sân nhà.
Và cú chạm ấy của Trubin, khi bóng tìm đến trán anh, bay thẳng về phía khung thành Courtois. Bóng bay vào lưới. Bóng đá vốn rực rỡ và đầy cảm hứng, nhưng hiếm khi những sợi dây định mệnh lại đan xen hoàn hảo đến thế để tạo nên một khoảnh khắc như vậy.
Thủ môn Trubin ghi bàn vào lưới Real Madrid
"Chúng tôi không mạnh không chiến, nhưng gã khổng lồ ấy đã lên tham gia tấn công và ghi một bàn thắng ngoạn mục", Mourinho thản nhiên bình luận về tình huống đánh đầu thành bàn của cậu học trò cao chẵn tròn 2 mét, bằng với Courtois.
Lập tức, một góc sân Da Luz chứng kiến "bầy ong vỡ tổ", những cái ôm và cảm xúc vỡ òa. Trubin chạy ngược về phía sân nhà theo cái cách mà các thủ môn thường làm khi ghi bàn: họ chẳng biết phải ăn mừng thế nào vì chưa từng trải qua cảm giác đó.
Nhìn lại, lần gần nhất một thủ môn ghi bàn trong lịch sử Champions League là giữa tháng 9/2023, trường hợp của Ivan Provedel cho Lazio trước Atletico Madrid. Xa hơn nữa, là Vincent Enyeama cho Hapoel Tel Aviv trước Lyon cuối tháng 9/2010 và Sinan Bolat cho Standard Liege trước AZ Alkmaar tháng 12/2009. Hoặc ba bàn thắng kỷ lục của Hans-Jorg Butt vào các năm 2000, 2002 và 2009 trong những màu áo Hamburg, Bayer Leverkusen và Bayern Munich, đều ghi trước cùng nạn nhân Juventus.
Gương mặt Trubin hiện rõ vẻ ngỡ ngàng, gần như là bối rối. Anh mới chạy ăn mừng được chừng 20 mét, kịp thực hiện cú trượt cỏ cực êm thì đã bị nhấn chìm dưới lớp lớp đồng đội tràn đến từ tứ phía.
Sau pha bóng cuối cùng của trận đấu đó, Courtois tìm đến và ôm lấy người đồng nghiệp Ukraine. Ngay cả khi vừa bị một thủ môn khác đánh bại ở phút 98, thủ thành của Real vẫn khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Mourinho sau khoảnh khắc quay lại khán đài tung nắm đấm vào không trung, ông chạy về phía mạn trái, tách khỏi đám đông. Một cậu bé nhặt bóng tầm 13 tuổi lao đến ôm chầm lấy chiến lược gia sinh năm 1963 và cả hai cùng ăn mừng.
Benfica hoàn toàn xứng đáng với kết quả này. Họ đã chơi hay hơn hẳn trong 70 phút đầu. Nếu hiệp một kết thúc với tỷ số 4-1 thì cũng chẳng ai phàn nàn. Trong 20 phút cuối, họ có dấu hiệu hụt hơi. Mourinho có vẻ ngần ngại thay người, có lẽ vì trong tay ông không còn nhiều lựa chọn chất lượng.
Real đã dồn ép trong khoảng thời gian đó, nhất là khi các kết quả ở những sân đấu khác đẩy họ văng khỏi top 8, mất suất vào thẳng vòng sau. Mọi thứ tưởng như sẽ là một đêm "huy hoàng nhưng vẫn thất bại" của Benfica. Cho đến khi Trubin xuất hiện.
Benfica sẽ biết đối thủ tại vòng play off vào ngày 30/1. Đó có thể là Real một lần nữa, hoặc Inter Milan – cũng là một đội bóng cũ khác của Mourinho.
Pha tỏa sáng của Trubin sẽ là một khoảnh khắc đẹp ngay cả khi nó không mang ý nghĩa gì quá lớn. Nhưng thực tế, nó đã cứu vãn cả mùa giải của Benfica. Họ đã bị loại khỏi cả hai đấu trường cúp quốc nội vài tuần trước. Tại giải VĐQG, họ hụt hơi ở vị trí thứ ba, kém đội đầu bảng Porto tới 10 điểm. Cuối tuần qua, 200 CĐV quá khích đã kéo đến sân tập yêu cầu Chủ tịch Rui Costa trả lời về phong độ bết bát của đội nhà. Không khí vốn chẳng hề vui vẻ gì, nhưng bàn thắng này chắc chắn sẽ làm dịu đi những cái đầu nóng.
"Benfica rồi sẽ thua, và họ sẽ lại tìm cách 'giết' chúng tôi thôi", Mourinho nói với phong cách đặc trưng sau trận. "Điều duy nhất tôi muốn chỉ là một chút sự tôn trọng".
Chắc chắn ông đã có được điều đó, ít nhất là lúc này. Vì khoảnh khắc của Trubin là "tuyệt đối điện ảnh".
Hoàng Thông