Anh Thư: `Tôi đang hạnh phúc`

Người mẫu Anh Thư, 44 tuổi, cho biết hạnh phúc bên bạn trai sau nhiều năm gắn bó.


Dịp trở lại làm huấn luyện viên The Face 2026, người đẹp trò chuyện về cuộc sống và chuyện tình cảm.


- Sau ba năm vắng bóng, chị trở lại hoạt động nghệ thuật với tâm thế ra sao?


- Tôi làm nghề bằng sự biết ơn. Từng có lúc tôi nghĩ sẽ không bao giờ quay lại với ánh đèn sân khấu. Khi nhận thấy năng lượng bên trong không đủ để cho đi, tôi cũng không muốn nhận lại điều gì. Vì vậy, giờ đây mỗi khi cơ hội đến tôi đều trân trọng. Tôi không còn áp lực phải nổi tiếng hay xuất hiện nhiều hơn ai. Công việc nào khiến mình hứng thú thì làm, vai diễn nào làm con tim rung động thì nhận. Đơn giản vậy thôi.


Thời trẻ tôi sợ vụt mất các show, còn hiện tại sợ bỏ lỡ cuộc sống. Tôi thích cảm giác được chủ động lựa chọn thay vì bị cuốn đi. Khi không còn gánh nặng về danh tiếng hay tiền bạc, tôi hoạt động nghệ thuật bằng tâm thế trong trẻo hơn. Và tôi tin khán giả cũng cảm nhận được điều đó. Có lẽ tôi đã đi qua giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời. Sau nhiều biến cố, tôi nhận ra mình vẫn vẹn nguyên tình yêu nghề. Tôi cũng tích lũy được nhiều trải nghiệm hơn để sẻ chia, định hướng cho các bạn trẻ.


- Từng trải qua nhiều biến cố trong cuộc sống, chị thấy đâu là giai đoạn khó khăn nhất?


- Sau ly hôn, tôi phải cùng lúc gánh vác việc làm mẹ, trụ cột kinh tế, đồng thời tự chữa lành những tổn thương. Có những đêm tôi khóc thầm, hoang mang không biết tương lai sẽ đi về đâu. Tôi chẳng có bí quyết gì ngoài việc kiên nhẫn bước qua từng ngày. Hôm nay vượt qua được, ngày mai lại tính tiếp.


Cuộc đời vốn không cho ta quá nhiều lựa chọn. Tôi luôn sống, làm việc và yêu thương hết lòng. Đến giờ, tôi không nghĩ mình mạnh mẽ, chỉ đơn giản là một người không bao giờ bỏ cuộc.


- Sau 10 năm ly hôn, chị mở lòng đón nhận tình cảm ra sao?


- Tôi đang hạnh phúc trong tình yêu. Tất nhiên, mối quan hệ nào cũng khó tránh khỏi những lúc giận hờn hay bất đồng quan điểm, chúng tôi cũng không ngoại lệ. Nhưng điều tôi trân trọng nhất là sau nhiều năm, cả hai vẫn muốn đồng hành và nỗ lực thấu hiểu nhau hơn mỗi ngày.


Tôi là người chuộng tự do, quen tự quyết định mọi thứ trong cuộc sống. May mắn là anh luôn tôn trọng những lựa chọn của người yêu. Ngược lại, tôi hiểu những nguyên tắc của anh đều xuất phát từ sự quan tâm chứ không phải kiểm soát. Theo thời gian, tôi học cách tiết chế cái tôi, không còn đòi hỏi mọi thứ phải theo ý mình. Anh nhường tôi một chút, tôi lùi lại một chút, cứ thế mà dung hòa.


- Ở tuổi ngoài 40, chị yêu đương khác thời trẻ như thế nào?


- Thời đôi mươi, tôi từng bị thu hút bởi những người đàn ông cao lớn, khỏe mạnh, có trách nhiệm. Ngày ấy, tôi nghĩ yêu là phải được chiều chuộng, có người lo toan cho mọi thứ.


Đến tuổi này, tôi nhận ra ngoại hình chỉ mang lại những rung động ban đầu. Một mối quan hệ muốn đi đường dài, ngoài cảm xúc thì cần cả sự tôn trọng những khác biệt, không gian riêng của nhau. Hiện tôi yêu không phải vì bạn trai kiếm được bao nhiêu tiền hay mang lại cho mình giá trị gì. Khi tôi tự chủ được cuộc sống, những tính toán trong tình cảm tự khắc sẽ lùi lại phía sau.


Điều tôi cần bây giờ không phải một chỗ dựa tài chính mà là một bờ vai mang lại sự bình yên trong tâm hồn. Sau một ngày dài mệt mỏi, chỉ cần có người để tựa vào, khi gặp chuyện buồn, có người ngồi lắng nghe. Với tôi, sự che chở ở độ tuổi này thiên về cảm giác an toàn trong tinh thần hơn là vật chất.


- Mối quan hệ giữa người yêu và con trai chị ra sao?


- Bạn trai tôi không cố lấy lòng Tiểu Long. Anh chỉ sống đúng với con người mình: tự nhiên và tử tế. Tôi trân quý nhất anh ở chỗ luôn thương con trai tôi thật lòng. Tôi cũng thủ thỉ với Tiểu Long điều duy nhất: "Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, mẹ vẫn mãi là mẹ của con".


Ngày Tiểu Long còn nhỏ, tôi từng lo con sẽ tổn thương nếu thấy mẹ có người mới. Tuy nhiên càng lớn, cậu càng hiểu chuyện. Trẻ con vốn rất nhạy cảm, chúng nhận ra sự chân thành nhanh hơn người lớn rất nhiều.


- Chị chuẩn bị tâm lý như thế nào cho ngày con trai trưởng thành và rời xa vòng tay mẹ?


- Làm mẹ thì có lẽ đến lúc "nhắm mắt xuôi tay" vẫn còn lo nghĩ cho con. Điều khiến tôi yên tâm nhất là Tiểu Long bắt đầu hiểu được giá trị của lao động. Tôi không mong con phải giàu sang hay thành công vang dội, chỉ hy vọng một ngày nào đó, dù không có mẹ bên cạnh, con vẫn đủ bản lĩnh để đứng vững trên đôi chân của mình. Khi nhìn thấy con ngày càng khôn lớn, tôi biết rằng có thể lui lại phía sau, buông tay dần mà không còn lo lắng.


Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ áp đặt Tiểu Long phải trở thành phiên bản mà mình mong muốn. Tôi vạch rõ giới hạn, để con được quyền tự quyết và chịu trách nhiệm với lựa chọn đó. Tôi không phải người mẹ hoàn hảo, có lúc nóng tính, sai lầm. Nhưng tôi luôn sẵn sàng lắng nghe và xin lỗi con nếu làm điều chưa đúng, nhờ vậy mà hai mẹ con coi nhau như bạn bè.


Cuộc đời tôi đã gặp rất nhiều người giỏi, thành công, song chỉ nể phục những ai sống tử tế. Nếu một ngày con tôi thành người giàu có nhưng vô trách nhiệm với gia đình hay xã hội thì với tôi, đó vẫn là một sự thất bại. Tôi luôn dạy Tiểu Long học làm người trước khi học làm nghề, bởi chỉ khi nhân cách được vẹn toàn, mọi thành công mới thực sự có giá trị.


- Chị tìm kiếm sự bình an ở hiện tại như thế nào?


- Tôi từng rất sợ hai chữ vô thường, mất đi người thân, bệnh tật và những điều nằm ngoài tầm kiểm soát. Càng sợ, lòng lại càng bất an, dẫn đến khổ tâm. Chỉ đến khi tìm đến Phật pháp, chiêm nghiệm kinh Địa Tạng, tâm tôi mới dần tĩnh lặng. Tôi học được cách chấp nhận rằng chẳng ai giữ mãi được điều gì.


Thời trẻ, tôi sợ người khác đánh giá, luôn cố gắng mạnh mẽ và lúc nào cũng phải tỏ ra ổn. Nhưng khi có tuổi, tôi nhận ra cuộc đời này ngắn ngủi lắm, sống chỉ để vừa lòng hết người này đến người khác thì kiệt sức mất. Bây giờ, tôi không còn nhu cầu phải chứng minh điều gì với người đời. Vui thì cười, buồn thì nghỉ ngơi. Có những ngày năng lượng dồi dào, nhưng cũng có những ngày tôi chỉ muốn ở ẩn bên gia đình, bên những chú cún nhỏ và không gặp gỡ ai. Phụ nữ không cần lúc nào cũng phải gồng mình, được sống thật với chính mình đã là hạnh phúc.


Nếu hỏi tôi sau từng ấy năm được mất, điều gì là quan trọng nhất, câu trả lời chắc chắn là hai chữ: bình an. Có người thương thì vui, không có cũng chẳng sao. Miễn là mỗi tối đặt lưng xuống giường, thấy lòng nhẹ nhàng, vậy là đủ.


Hoàng Dung


Anh Thư, quê TP HCM, từng giành giải Người mẫu được yêu thích, Người mẫu xuất sắc tại cuộc thi Người mẫu Việt Nam 2004. Cô được xem là một trong những siêu mẫu hàng đầu ở thập niên 2000. Người đẹp còn hoạt động sôi nổi ở lĩnh vực điện ảnh, từng ghi dấu với phim Những cô gái chân dài, Tuyết nhiệt đới, Mười. Năm 2016, cô ly hôn chồng sau 5 năm sống ly thân. Hiện Anh Thư làm mẹ đơn thân sống cùng con trai.









Anh Thu: 'Toi dang hanh phuc'


Nguoi mau Anh Thu, 44 tuoi, cho biet hanh phuc ben ban trai sau nhieu nam gan bo.

Anh Thư: 'Tôi đang hạnh phúc'

Người mẫu Anh Thư, 44 tuổi, cho biết hạnh phúc bên bạn trai sau nhiều năm gắn bó.
Giới thiệu cho bạn bè
  • gplus
  • pinterest

Các bài liên quan

Bình luận

Đăng bình luận

Đánh giá