Messi: `Tôi hối tiếc vì đã không dành thời gian học tiếng Anh`

Trên podcast Miro de Atrás (Hồi tưởng từ hiện tại) của Mexico, Lionel Messi trải lòng về đời tư, những khoảnh khắc đặc biệt trong đời và sự nghiệp, từ "những lần đầu tiên" cho đến các hối tiếc và cả tranh cãi.


- Dạo gần đây anh bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về bản thân. Liệu anh có thực sự thích việc bắt đầu cởi mở nhiều như thế về đời tư không?


- Thú thật là đôi khi tôi cũng thấy hơi sợ nếu như mình kể quá nhiều.


- Quá nhiều sao?


- Vì có những chuyện, ví dụ khi ngồi cùng những người tôi vốn tin tưởng, có mối quan hệ thân thiết, tôi có thể nói đủ thứ chuyện trên đời. Khi đó nội dung có thể sẽ được biên tập, cắt gọn lại. Nhưng đôi khi xem lại, tôi lại tự hỏi: "Chết thật! Mình nói cái đó gì vậy nhỉ?", "Tại sao mình lại kể chuyện đó?'. Nhưng thôi, tôi nghĩ thế cũng tốt.


Biết nói sao nhỉ, có lẽ đã đến thời điểm hay một cột mốc mà tôi bắt đầu muốn chia sẻ và sống cởi mở hơn một chút. Có lẽ cũng vì áp lực thi đấu giờ không còn quá dày như hồi tôi ở Barcelona, nơi mà mọi thứ dường như chỉ tập trung vào quả bóng. Ở đó, tất cả chỉ có bóng đá. Còn giờ, khi tâm trí thoải mái hơn, tôi cũng dễ dàng trải lòng nhiều hơn.


- Tôi tin khán giả cũng vậy, ai trong chúng tôi cũng muốn hiểu thêm một góc khuất khác của thần tượng. Nó giống như việc kéo mình trở lại với thực tại, và điều đó thực sự rất giá trị.


- Đúng vậy, vì nhiều khi mọi người cứ hay thêu dệt đủ thứ chuyện, họ cứ tự vẽ ra một bộ phim trong đầu. Nhưng tôi luôn khẳng định: Tôi là người hết sức bình thường và giản đơn. Tôi yêu những điều nhỏ bé, những chi tiết giản dị trong cuộc sống thường nhật của mình. Chẳng có gì to tát cả, tôi sống như bao người khác thôi.


- Nhắc về những chi tiết nhỏ đã góp phần định hình nên cuộc đời và sự nghiệp của anh, chúng ta hãy nói về Omar Souto, người đã qua đời vào tháng 11 năm ngoái và đứng sau toàn bộ quá trình kết nối, đưa anh lên các lứa tuyển Argentina, trong khi anh hoàn toàn đủ điều kiện để khoác áo Tây Ban Nha. Omar đã có tầm ảnh hưởng thế nào đến cuộc đời anh?


- Thời điểm ban đầu, tôi cũng chưa biết gì nhiều, dĩ nhiên là có nghe loáng thoáng, nhưng người trực tiếp làm việc với Omar và phía đội tuyển chính là cha tôi. Như tôi đã nói nhiều lần, Omar chính là người khởi đầu cho tất cả. Ông ấy là người có công "phát hiện" tôi, theo một cách nào đó. Omar chủ động liên lạc và tìm gặp cha tôi. Ông kể rằng mình đã cầm cuốn danh bạ điện thoại và tra cứu suốt nhiều tháng, gọi cho từng người một, cho đến khi gặp được một người họ hàng của tôi, người đã kết nối ông với cha tôi. Mọi thứ bắt đầu từ đó. Và đúng vậy, nhờ có Omar, bằng cách này hay cách khác, tôi đã được khoác áo ĐTQG Argentina.


Omar yêu thương tất cả đám nhóc chúng tôi theo một cách rất đặc biệt. Ông theo dõi toàn bộ sự nghiệp của chúng tôi và luôn xúc động mỗi khi thấy ai đó lên được ĐTQG. Dù luôn gắn bó với các lứa trẻ, nhưng ông luôn ở đó, rất gần gũi. Với chúng tôi, việc được gặp lại ông giống như được trở về với những ngày đầu tiên, với những kỷ niệm vô cùng đặc biệt. Thực sự tôi rất yêu quý ông ấy. Sau này tôi còn có thời gian làm việc nhiều hơn với con trai ông ấy nữa, điều đó càng làm sợi dây tình cảm thêm gắn kết. Cảm giác thật khó tả, tôi thực sự rất trân trọng những gì Omar đã mang đến cho tôi.


- Còn về các lứa trẻ của Tây Ban Nha, chưa từng có ai tiếp cận hay đề cập gì với anh sao?


- Có chứ. Có một thời điểm khi tôi đã chơi cho Barca, họ đã có những lời ngỏ ý, kiểu gợi ý cho tôi. Chuyện đó cũng bình thường thôi vì nó xảy ra với nhiều cầu thủ trẻ. Rõ ràng tôi là người Argentina, nhưng tôi đã sang Barcelona từ khi còn rất nhỏ và dành phần lớn thời gian được đào tạo trẻ ở đó. Nên họ nhận thấy khả năng tôi có thể chọn khoác áo Tây Ban Nha và muốn tiếp cận. Song, trái tim và khát khao của tôi luôn chỉ hướng về Argentina.


- Anh sang Tây Ban Nha khi còn rất nhỏ, lúc đó anh đã học xong lớp mấy ở Argentina rồi?


- Thời đó tôi đã học xong lớp 8. Tôi không rõ bây giờ thế nào, nhưng ở Argentina lúc đó là lớp 8. Nói thật là tôi học khá tệ. Tôi biết mình sắp đi rồi, nên tâm trí cũng lơ đễnh, kiểu chuẩn bị sẵn hành trang cho việc khác.


- Ở đó anh học trường nào? Ngay trong khu phố à?


- Đúng, ngay trong khu phố thôi. Ngay khúc cua cạnh nhà là trường Comercial 5. Nó nằm ở đường Uriburu, giữa đoạn Primero de Mayo và Juan Manuel de Rosa. Nhà tôi ở ngay góc phố đó, sáng nào tôi cũng đi bộ đến trường. Nhưng tôi lúc nào cũng đi muộn, dù trường ngay sát vách, vậy mà vẫn cứ muộn suốt.


- Anh học buổi sáng à?


- Đúng, chỉ buổi sáng. Sau đó tôi sang Barcelona và hoàn thành các lớp 1, 2, 3 và 4 bậc trung học. Đó là cấp học cuối cùng, gọi là chứng chỉ ESO thì phải, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Tôi đã tốt nghiệp tại đó, ngôi trường mà tất cả những đứa trẻ ở lò La Masia đều theo học.


- Cho đến hôm nay, sau hơn 20 năm kể từ khi kết thúc việc học, anh thấy bóng đá đã dạy anh bao nhiêu bài học thực tế cho cuộc đời so với quãng thời gian ngắn ngủi ở trường học?


- Đúng vậy, tôi học được từ bóng đá rất nhiều thứ. Nhưng chúng ta không thể nói rằng giáo dục là không quan trọng. Hoàn toàn không! Thậm chí tôi còn hối tiếc về rất nhiều điều. Ngày nay tôi vẫn thường bảo các con mình rằng, có một nền giáo dục tốt, được học hành và chuẩn bị kỹ càng là điều tối quan trọng.


Như việc tôi đã không học tiếng Anh từ khi còn nhỏ. Đáng lẽ tôi đã có thời gian để học, dù chỉ là tiếng Anh thôi, nhưng tôi đã không làm. Tôi thực sự thấy hối tiếc, bởi sau này tôi rơi vào nhiều tình huống được gặp gỡ những nhân vật tầm cỡ, xuất chúng và hết sức thú vị, nhưng lại không thể giao tiếp trôi chảy. Khi có một cuộc trò chuyện, tôi cảm thấy mình giống như một kẻ dốt kiến thức. Tôi tự nhủ: "Mình đúng là kẻ ngốc, sao mình lại có thể lãng phí thời gian như vậy?".


Nhưng đúng là bóng đá cũng là một cách sống. Nó dạy tôi rất nhiều, mang lại những giá trị cốt lõi và tạo nên những mối gắn kết bền chặt với những người mà tôi sẽ đồng hành suốt đời. Nó còn cho tôi cơ hội khám phá những vùng đất mới. Thực ra chúng tôi đã rất may mắn khi có thể chạm đến đỉnh cao. Nhưng trên hành trình đó, anh cũng tích lũy được rất nhiều trải nghiệm và bài học. Đó cũng là một cách giáo dục con người. Tùy vào môi trường anh sống, nhưng nhìn chung bóng đá luôn rèn luyện con người theo một cách riêng.


- Khi đã làm cha mẹ, chúng ta luôn mong muốn bọn trẻ được nắm lấy hết mọi công cụ có thể. Nhưng đôi khi chúng ta lại tự mãn, và rồi bất thình lình...


- Đúng, đó là những gì tôi nói với các con mình. Chúng đang có những cơ hội, một hoàn cảnh khác biệt hoàn toàn với tôi ngày xưa. Dù tất nhiên, gia đình chưa bao giờ để tôi thiếu thốn thứ gì, cha tôi đã làm tất cả mọi thứ để anh em chúng tôi có cuộc sống tốt. Nhưng thực tế là các con tôi bây giờ có những khả năng khác và chúng nên tận dụng điều đó. Khi còn nhỏ, người ta thường không nhận ra hết giá trị của mọi thứ xung quanh.


- Vừa nãy, chúng tôi có thấy các con anh cũng đến đây và chơi trong phòng gym của Inter Miami. Chúng tôi chứng kiến một cảnh khá hài hước: Bọn trẻ chơi với chiếc máy chạy bộ, chúng bật tốc độ tối đa rồi đặt búp bê lên để xem chúng bay vèo vèo.


- Tôi rất thích việc chúng đến đây, chơi đùa và dành nhiều thời gian ở CLB. Chúng tôi cũng tập luyện vào buổi chiều, nên tôi hay nán lại đây và uống trà mate. Tôi thấy rất vui vì bọn trẻ nảy sinh tình cảm với CLB. Chúng sẽ cảm nhận được sự gắn kết, thuộc về nơi này và biết yêu quý nó.


- Tôi có cảm giác đây như một CLB gia đình vậy.


- Đúng là một CLB gia đình. Nơi mà anh đến vào mỗi cuối tuần, tụ họp với nhau trong bầu không khí ấm cúng cùng con cái. Tôi muốn các con mình trưởng thành theo cách đó. Bóng đá là một người thầy mang lại cho ta những điều mà đôi khi trường học không có được. Sự nhạy bén, những trải nghiệm trong một tập thể sẽ giúp ích rất nhiều cho việc xử lý các tình huống cá nhân sau này.


- Sự phát triển của Inter Miami dường như không chỉ nằm ở những con số khô khan?


- Đúng vậy. Từ bên ngoài nhìn vào, tôi tin rằng mọi người có thể cảm nhận được những gì đang diễn ra tại đây. Giờ đây, mọi đứa trẻ ở Florida đều khao khát khoác áo hồng phấn, muốn được là một phần của CLB này. Đó là một làn sóng rất tích cực.


Cá nhân tôi rất thích việc có mặt tại sân tập của đội trẻ, tôi coi đó như một "vận may" thứ hai của mình. Tôi thích quan sát các cầu thủ trẻ tập luyện. Có những gương mặt tôi vừa thấy ở sân tập đó vào buổi chiều, thì ngay sáng hôm sau đã thấy họ xuất hiện tập cùng chúng tôi ở đội một. Chứng kiến sự trưởng thành của những tài năng từ học viện mới thú vị làm sao.


- Ở những cầu thủ nhí, anh thường quan sát điều gì ở các em? Điều gì khiến anh ấn tượng nhất: kỹ thuật cá nhân, tâm lý thi đấu, hay là thái độ?


- Ở tuổi đó thực sự rất khó nói. Nếu không phải là một cầu thủ quá xuất chúng, chúng ta chỉ có thể nhìn ra vài chi tiết nhỏ. Có những cậu bé lúc đó chẳng mấy nổi bật, nhưng chỉ một năm sau quay lại đã tiến bộ vượt bậc, khác hẳn hoàn toàn. Đây là lứa tuổi mà các em đang trong quá trình phát triển và học hỏi không ngừng.


Với những cầu thủ thực sự nổi trội, bạn sẽ nhận ra ngay qua cách họ khống chế bóng, tư thế nhận bóng và nhãn quan chiến thuật. Nhưng hãy nhìn vào cách họ ganh đua. Ví dụ ở Argentina, tầm ảnh hưởng của tư duy "đã chơi là để thắng" rất lớn. Việc đối đầu với áp lực đó là một trải nghiệm tốt, giúp các cầu thủ trẻ chuẩn bị tâm lý cho những trận cầu lớn sau này. Chính điều đó thúc đẩy sự trưởng thành.


Ý tôi là việc để các em tiếp xúc với môi trường này là cần thiết, bởi mỗi vùng miền có một cách cạnh tranh khác nhau. Ở Argentina, ngay từ lúc 8 tuổi, những đứa trẻ ở các đội bóng khu phố đã thể hiện tư chất thủ lĩnh, sẵn sàng lăn xả và chơi để thắng bằng mọi giá. Tôi không nói điều đó là tốt hay xấu, nhưng đó là văn hóa bóng đá ở Nam Mỹ.


Tại Inter Miami, chúng tôi cũng từng trải qua điều tương tự. Khi mới đến, CLB có lẽ chưa quen với áp lực phải thắng. Tôi tin rằng Inter Miami hiện tại đang ở vị thế của một ông lớn tại Florida, mang trọng trách phải giành chiến thắng nhờ vào tầm vóc và những bước đi chiến lược mà CLB đang thực hiện. Nhìn thấy các cầu thủ trẻ dần thấu hiểu và thích nghi với tinh thần đó thực sự rất tuyệt. Đôi khi tinh thần đó phải có sẵn trong máu, chẳng hạn cầu thủ Argentina chúng tôi sinh ra đã khao khát ganh đua. Ở những nơi khác, bạn phải rèn giũa, định hình tư duy cho các em. Việc có những cầu thủ đi trước làm gương là yếu tố rất quan trọng.


Song như tôi đã nói, rất khó để đánh giá trừ khi đó là một tài năng thiên bẩm. Thêm vào đó, các em bây giờ biết rằng mọi cặp mắt đều đang đổ dồn vào mình. Không chỉ vậy, các trận đấu còn được truyền hình trực tiếp, gia đình ở quê nhà đang dõi theo. Rồi còn hiệu ứng từ TikTok, Instagram... Sự nổi tiếng đến sớm khiến các em cần phải chuẩn bị tâm lý cho sự phơi bày đó nữa. Có quá nhiều yếu tố tác động cùng lúc.


Việc đào tạo trẻ là cốt lõi, giáo dục và dạy các em cách chơi bóng là ưu tiên hàng đầu. Bóng đá hiện đại đòi hỏi tính chiến thuật và kỷ luật cực cao. Nhưng song song đó, phải dạy các em khát khao chiến thắng để trở thành nhà vô địch. Kết quả có thể đến hoặc không, vì đó là bóng đá, nhưng ít nhất chúng ta phải nỗ lực hết mình. Sự cạnh tranh phải nằm trong máu.


- Khi anh nhắc về quê hương, tôi thấy ánh mắt anh sáng lên. Chúng ta hãy nói một chút về "những lần đầu tiên" nhé. Khi anh rời Argentina năm 13 tuổi, anh còn nhớ cảm giác lúc rời xa Rosario không?


- Có, tôi nhớ rất rõ. Lúc đó tôi còn nhỏ, dù có bạn bè và trường học ở đó, nhưng tôi rời Rosario với niềm hạnh phúc và sự háo hức về cuộc sống mới tại Barcelona, về những gì đang chờ đợi mình phía trước. Nhưng tôi nhớ nhất là các anh trai của mình. Họ đã có những nhóm bạn thân thiết gắn bó nhiều năm nên việc rời đi khó khăn hơn. Đó là một cuộc chia tay đầy xúc động, cả khu phố đã đổ ra để tiễn chúng tôi. Tôi vẫn nhớ hình ảnh cả gia đình ngồi trên chiếc xe bán tải chất đầy vali hành lý. Tôi vẫn nhớ như in ngày hôm đó. Cả nhà tập trung tại Rosario, rồi từ đó bay đến Buenos Aires để bắt đầu hành trình dài. Đi cùng chúng tôi khi ấy là rất nhiều người, một bầu không khí thực sự khó quên.


- Có cả một đoàn người đưa tiễn cơ à? Họ đi diễu hành để tạm biệt gia đình anh luôn sao?


- Đúng vậy, rất nhiều người đã theo chân chúng tôi đến tận sân bay ở Rosario. Ở đó đông nghẹt bạn bè, đặc biệt là những người bạn lớn tuổi của các anh trai tôi. Họ cũng là bạn của tôi nữa, vì ngày đó tôi suốt ngày chạy nhảy ngoài đường nên ai trong khu phố cũng nhẵn mặt. Đó thực lòng là một buổi chia tay đầy xúc động. Thời đó làm gì đã có máy ảnh xịn hay điện thoại quay phim như bây giờ, nhưng những khoảnh khắc ấy đẹp và rõ nét trong tâm trí tôi như một thước phim điện ảnh. Lúc đó tôi mới chỉ 12, 13 tuổi, những hình ảnh ấy cứ thế khắc sâu vào ký ức.


- Chắc hẳn đó là một sự kiện chấn động cả khu phố bấy giờ?


- Thật sự rất ấn tượng. Các anh tôi lớn hơn nên quen biết rộng, và cả nhà tôi cũng thân thiết với tất cả mọi người vì đó là một khu dân cư nhỏ.


- Nhưng Leo này, những người dân ở đó... khi ấy anh còn nhỏ, dù chơi bóng rất hay nhưng liệu họ có hình dung được một huyền thoại đang rời đi không?


- Không đâu, họ không đến để chia tay một "ngôi sao bóng đá". Họ đến để tạm biệt một gia đình hàng xóm láng giềng. Đó chính là điều tôi muốn nhấn mạnh, không ai đi tiễn "Messi" cả, vì lúc đó chẳng ai biết tương lai tôi sẽ ra sao, chẳng ai biết điều gì sẽ tới. Mọi người biết tôi sang Barcelona để chơi bóng, nhưng trên hết, đó là lời chào tạm biệt một gia đình đã sống cả đời ở khu phố này. Cha mẹ tôi, rồi cả ông bà tôi đều lớn lên và gắn bó với nơi đó từ rất lâu. Thế nên, việc rời bỏ khu phố thân thuộc ấy là một cảm giác cực kỳ khó tả.


- Vậy anh có nhớ lần đầu trở lại Rosario sau khi sang Tây Ban Nha không?


- Có chứ, tôi nhớ rất rõ. Tôi rời đi vào tháng 9 và đến kỳ nghỉ lễ cuối năm đó là tôi đã quay về rồi, ngay trong năm đầu tiên.


- Trở về sớm như vậy là để vơi bớt nỗi nhớ nhà đúng không?


- Đúng vậy. Sau đó, tôi lại sang Barcelona vào đầu tháng 1 năm sau và đến tận tháng 6 hoặc tháng 7, khi giải đấu ở Tây Ban Nha kết thúc, tôi mới lại về nghỉ hè. Tôi về nhà vào đúng mùa đông ở quê mình. Tôi thấy mình may mắn khi có thể đi về thường xuyên, điều đó giúp thời gian trôi nhanh hơn. Dù vậy, năm đầu tiên thực sự là một thử thách cực đại. Tôi đã phải nhịn thi đấu suốt 6 tháng ròng rã vì vướng mắc thủ tục chuyển nhượng quốc tế.


Đến khi mọi thứ xong xuôi, ngay trận đầu tiên ra sân, tôi lại gặp vận đen khi bị chấn thương xương chày và phải nghỉ thêm ba tháng nữa. Vậy là năm đầu tiên coi như trắng tay, gần như không được thi đấu hay tập luyện gì nhiều, cảm giác thời gian trôi dài dằng dặc. Nhưng kể từ khi tôi bắt đầu thi đấu lại vào năm 14 tuổi, mọi thứ tiến triển thần tốc. Hết năm đó, sang năm sau tôi đã được đôn lên cấp độ cao hơn, rồi bắt đầu chạm ngõ đội dự bị. Tôi thật may mắn khi mọi thứ sau này diễn ra quá nhanh.


- Nhắc về những ngày đầu, tôi muốn hỏi về lần đầu anh lên đội một Barca. Có phải anh chính là cậu bé trong đoạn video tâng bóng biểu diễn cùng Ronaldinho đang lan truyền trên mạng không?


- Không, không phải tôi đâu. Mọi người hay nhầm video trên mạng là tôi. Cậu bé đó tóc dài đúng không? Khi Ronaldinho ở Barca thì tôi đã lớn hơn chút rồi. Bấy giờ tôi tầm 15, 16 tuổi. Còn cậu bé tâng bóng mà mọi người hay thấy trên sân của Newell's Old Boys mới chính là tôi.


- Thời đó ở Newell’s thì anh mấy tuổi? 8 tuổi chăng?


- Chắc tầm 9 tuổi gì đó, tôi không nhớ chính xác lắm. Hình như đó là trận đấu mà Diego Maradona cũng tham dự. Tôi thực sự không thể nhớ ra nổi, có lẽ là trận ra mắt của Diego đối đầu với Emelec thì phải. Tôi đứng tâng bóng một mình giữa sân, cứ thế túc tắc. Lúc đó chúng tôi vào sân cùng với đội trẻ, thường thì các đội vô địch sẽ được đi diễu hành vòng quanh sân. Khi chúng tôi đang đứng đợi các cầu thủ đội lớn ra sân, chẳng hiểu sao họ lại đẩy tôi ra đó.


- Họ bảo anh ra hay đó là một màn dàn dựng từ trước để khoe tài năng nhí?


- Không hề dàn dựng gì cả, thời đó không thể có chuyện chuẩn bị sẵn như thế được. Có lẽ là để kéo dài thời gian (cười). Tôi không nhớ rõ, lúc đó tôi còn quá nhỏ. Nhưng trong video có thể thấy thấp thoáng tôi đang đứng cùng đám bạn rồi bị đẩy ra. Tôi không dám chắc 100% đó có phải trận đấu của Diego hay không, nếu nói bừa thì là nói dối, nhưng khả năng cao là ngày hôm đó.


- Nhắc về Diego Maradona, anh còn nhớ lần đầu trò chuyện với ông ấy không? Hai người đã nói gì với nhau?


- Đó là trước khi ông ấy trở thành HLV trưởng ĐTQG. Lần đầu tôi gặp Diego là khi tôi được mời tham gia chương trình truyền hình La Noche del 10, chương trình mà khách mời cùng chơi tâng bóng qua lưới tennis ấy. Ông ấy đã mời tôi và dĩ nhiên là tôi nhận lời ngay. Trước đó tôi chưa từng gặp ông ấy bao giờ, ấy là lần đầu tiên. Tôi vừa trở về sau chức vô địch World Cup U20 năm 2005 tại Hà Lan và đang có chuyến lưu diễn với truyền thông vì sau giải họ đưa tôi đi khắp nơi. Tôi nhớ lần đó trùng với lịch tập trung FIFA Days, cũng là đợt cuối cùng trong quá trình chuẩn bị cho World Cup 2006 cùng ĐTQG, tại sân Monumental của River Plate, hình như là trước trận gặp Peru.


Điều bất ngờ nhất là Diego đã xuất hiện ngay trong phòng thay đồ mà họ chuẩn bị cho chúng tôi. Lúc đó tôi đi cùng cả một "phái đoàn" gồm cha, chú, anh trai và các anh em họ. Thật điên rồ khi thấy Diego tiến lại gần và chào hỏi tất cả mọi người một cách thân thiện trước khi chúng tôi bắt đầu buổi phỏng vấn tại trường quay.


- Hôm đó anh đá cặp cùng ai trong trận tâng bóng qua lưới tennis?


- Có khá nhiều khách mời như Carlitos (Tevez), Dady Brieva (diễn viên, đạo diễn)... Thú thực tôi không nhớ rõ hết mọi người đâu. Nhưng tôi chắc chắn mình đã cặp với Carlitos. Chúng tôi đã đánh bại Diego, và đó cũng là trận thua duy nhất của ông ấy (cười). Vì cái tính không bao giờ chấp nhận thất bại, sau đó Diego đã gọi riêng chúng tôi quay lại chỉ để "phục thù". Trận tái đấu đó không hề lên hình, diễn ra ngay tại trường quay. Lần này ông ấy đá cặp với Crespo, người có những cú đánh đầu cực kỳ hiểm hóc và kết quả là chúng tôi không thắng nổi họ. Chính Diego là người đã yêu cầu trận tái đấu đó bằng được.


- Có vẻ như khát khao chiến thắng của Diego là thứ gì đó đã ngấm vào máu rồi nhỉ?


- Đúng vậy, Diego không bao giờ chấp nhận thất bại trong bất cứ trò gì. Ngay cả khi đã làm HLV, thỉnh thoảng ông ấy vẫn vào sân chơi cùng chúng tôi với tinh thần thắng bằng mọi giá.


- Nếu có cơ hội sát cánh cùng ông ấy trong một trận đấu chính thức, anh sẽ chọn đứng ở đâu trên sân?


- Đâu cũng được hết! Cứ để ông ấy tự do, dù là chơi hộ công hay đá phía trên đều ổn. Diego đơn giản là một thực thể khác thường. Thực tế là thế hệ của tôi không được xem ông ấy thi đấu trực tiếp nhiều. Năm 1988 khi ông ấy ở đỉnh cao thì tôi mới lọt lòng. Chúng tôi chỉ biết và lớn lên cùng Diego qua những thước phim tư liệu, qua những lời kể về thời kỳ điên rồ của ông ấy tại Napoli. Tầm ảnh hưởng của ông ấy là bất diệt, vượt xa mọi chuẩn mực thông thường.


- Nói về những chuyện trên sân, anh có nhớ giai thoại về cựu tiền vệ Bernardello trong trận Barca - Almeria không? Anh ấy nói đã phải van nài anh đừng ghi thêm bàn nữa.


- (Cười) Thú thực là tôi không nhớ chính xác tình huống đó, nhưng tôi nhớ trận đấu với Bernardello. Việc đối thủ tiến lại nói chuyện, xin áo đấu hay thậm chí là "dọa nạt" xảy ra khá nhiều, tùy vào tính chất trận đấu.


- Vậy anh thường chọn đổi áo đấu với ai khi mỗi trận chỉ có khoảng hai chiếc?


- Tôi thường ưu tiên các cầu thủ Argentina hoặc đồng đội cũ trước. Sau đó thì ai hỏi đầu tiên là tôi cho thôi, tôi chẳng kén chọn gì cả. Tuy nhiên, cũng có lúc tôi đã hứa rồi nhưng vì đội nhà thua trận, tôi tức đến phát điên và đi thẳng vào đường hầm. Khi nhân viên hậu cần của đội báo có người đang đợi đổi áo, tôi kiểu: "Bực mình thật đấy!". Nhưng đó chỉ là số ít trường hợp thôi, tôi hiếm khi gặp vấn đề trong chuyện này.


- Tôi hỏi thật nhé, giả sử tôi cứ trò chuyện và giữ cho anh vui vẻ trên sân, thay vì để anh nổi giận, thì liệu anh có đá hay hơn không?


- Không đâu. Tôi luôn cố gắng chơi bóng với thái độ tôn trọng nhất. Tôi vẫn luôn nhớ những gì Pep Guardiola từng nói với chúng tôi thời đó, cái thời mà mọi chuyện suôn sẻ đến mức chỉ trong 20 phút đầu chúng tôi đã dẫn trước 4-0. Guardiola luôn nói rằng cách tốt nhất để tôn trọng đối thủ là tiếp tục chơi đúng phong cách của mình, phải nghiêm túc và ghi bàn. Đó là tôn chỉ của tôi suốt sự nghiệp. Tất nhiên, tôi không phải thánh nhân. Trên sân cũng có lúc nóng nảy, đó là một phần của bóng đá. Nhưng với tôi, chuyện gì xảy ra trên sân, hãy cứ để lại trên sân.


- Anh nghĩ sao về cách các cầu thủ trẻ ngày nay chia sẻ mọi thứ lên mạng xã hội sau trận?


- Tôi thấy hơi lạ khi thế hệ ngày nay chọn cách công khai mọi thứ, kể lể mình đã nói gì, đăng cả ảnh vết sẹo hay cú xoạc bóng lên mạng. Tôi thuộc về một thế hệ khác. Với tôi, tất cả những va chạm hay tranh cãi đều gói gọn trong 90 phút và dừng lại sau tiếng còi mãn cuộc.


- Có khi nào anh cảm thấy mệt mỏi khi phải luôn kiểm soát bản thân không? Bởi mỗi hành động của anh đều bị mổ xẻ.


- Có chứ. Nhưng thực sự rất khó để kiểm soát bản thân khi nhịp tim đang ở mức cao và áp lực đè nặng. Có những khoảnh khắc tôi phản ứng quá nhanh, để rồi khi bình tĩnh lại, tôi tự vấn: "Chết tiệt! Tại sao mình lại hành xử như vậy? Để làm gì cơ chứ?" và cảm thấy hối hận. Tôi chẳng thích xem lại những hình ảnh không đẹp đó của mình chút nào.


- Để khép lại chủ đề về "những lần đầu tiên", anh còn kỷ niệm nào muốn chia sẻ không?


- Tôi tin những lần đầu tiên luôn để lại dấu ấn đậm nét nhất, từ trận chuyên nghiệp đầu tiên đến lần đầu lên tuyển. Sau đó, mọi thứ dần trở nên hiển nhiên và tôi bị cuốn vào guồng quay. Đôi khi tôi không nhận ra mình đã bỏ lỡ việc tận hưởng những thành tựu mà mình xứng đáng được hưởng. Vừa vô địch xong, tâm trí tôi đã nhảy sang mục tiêu tiếp theo. Tôi đã không dành cho mỗi cột mốc một giá trị xứng đáng vào thời điểm đó.


- Có vẻ anh đang ở giai đoạn chiêm nghiệm lại cả hành trình mình đã đi qua, đúng không?


- Đúng vậy. Khi anh bắt đầu nhìn thấy "vạch đích" gần kề, anh sẽ trân trọng mọi thứ hơn. Giờ đây, tôi tận hưởng từng chi tiết nhỏ nhất: những đợt tập trung dài ngày, những chuyến đi, những danh hiệu... Tất cả đều mang ý nghĩa lớn lao hơn. Đôi khi, tôi ngồi lại và kể cho các con mình nghe về tất cả những gì đã trải qua.


- Với anh, những danh hiệu đã giành được có ý nghĩa như thế nào, đặc biệt là đối với gia đình anh?


- Những gì tôi đã giành được không có quá nhiều ý nghĩa bằng việc bọn trẻ có được những khoảnh khắc như đến sân tập, được tận mắt thấy cha chúng thi đấu và chơi đùa cùng bạn bè. Chúng sống bằng những kỷ niệm đó để hướng về tương lai. Tất cả những gì tôi đã trải qua, những gì tôi đã làm, bọn trẻ đều biết và luôn ghi nhớ. Nhưng hãy tưởng tượng xem, ngay cả tôi còn không quá đặt nặng giá trị của những danh hiệu đó, thì nói gì đến chúng.


- Có vẻ như giờ đây anh đang "sống" nhiều hơn. Nói về chuyện những lần hội quân tập trung, có bao giờ anh phải xin đổi bạn cùng phòng vì một tình huống dở khóc dở cười nào chưa? Kiểu như vì người đó ngáy to quá chẳng hạn?


- Không, chưa bao giờ. Thực ra, những lần đầu lên tuyển, tôi thường ở chung phòng với Javier Saviola. Chúng tôi khá giống nhau ở khoản đó, cả hai có thể ngủ cả ngày mà không thấy phiền hà gì.


- Vậy còn mối quan hệ giữa anh và Kun Aguero thì sao?


- Sau này tôi bắt đầu ở cùng Kun. Giữa tôi và Kun có một sự thấu hiểu đến mức không cần nói cũng biết đối phương muốn gì. Ở cùng Kun rất thoải mái, cậu ấy là người dễ gần trong sinh hoạt hàng ngày và chẳng bao giờ phàn nàn điều gì. Chúng tôi đã ở bên nhau suốt cả sự nghiệp tại đội tuyển. Khi cậu ấy buộc phải giải nghệ, đã có một khoảng trống lớn để lại. Chẳng ai vào thay chỗ đó cả, và tôi đã ở một mình. Nhưng rồi theo thời gian, thi thoảng vẫn có người ghé qua phòng tôi. Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng vẫn có hai, ba người ngủ lại.


- Tuyển Argentina đã thay đổi khá nhiều và theo hướng tích cực. Các cầu thủ trẻ bắt đầu gắn kết với đội như thế nào?


- Tôi luôn tin rằng tập thể Argentina luôn rất đoàn kết và gắn bó. Nhìn lại hành trình năm 2014 cùng HLV Alejandro Sabella, đó là một tập thể xuất sắc. Dù khi ấy thất bại ở chung kết World Cup hay Copa America, chúng tôi vẫn cảm thụ bóng đá theo cùng một cách. Đến kỳ World Cup 2018 tại Nga, dù kết quả khó nuốt trôi nhưng nội bộ vẫn rất bền chặt. Có điều hiện nay, việc giành chiến thắng khiến mọi người nghĩ rằng tập thể này khác biệt, nhưng thực tế là lúc nào cũng vậy, tôi luôn có những người đồng đội rất tuyệt trên tuyển.


- Để khép lại chủ đề này, tôi chưa rõ là anh đã cầu hôn Antonela Roccuzzo như thế nào?


- Lúc đó chúng tôi đã bên nhau nhiều năm rồi, đã có với nhau Thiago và Mateo. Một lần, chúng tôi đi ăn tối tại một khách sạn ở Barcelona và ở lại đó một đêm. Đó là nơi tôi đã ngỏ lời cầu hôn cô ấy. Lúc ấy mọi chuyện đã chín muồi.


- Cô ấy hẳn đã biết trước rồi đúng không? Không phải kiểu đột nhiên một ngày nọ anh cao hứng rồi bảo "Mình cưới nhau đi" chứ?


- Biết chứ, chuyện gì đến cũng phải đến thôi. Nhưng tôi đã làm theo cách lãng mạn hơn một chút. Chúng tôi cùng ngồi lại để chọn ngày và chính thức hóa mối quan hệ của mình.


- Rồi bây giờ chuyển sang chủ đề về Mexico một chút. Gần đây chúng tôi có trò chuyện với Maxi Rodriguez, và giờ đến lượt anh nhìn lại bàn thắng của anh ấy vào lưới Mexico ở vòng 1/8 World Cup 2006. Anh đã tận mắt chứng kiến bàn thắng đó như thế nào?


- Thật ra lúc đó tôi đang nhìn hướng khác. Hồi đó tôi còn quá trẻ, chưa cảm nhận hết được các tình huống diễn ra trên sân. Tôi nhìn bóng đá bằng con mắt khác lắm. Với tôi lúc đó, bóng đá chỉ đơn giản là tận hưởng và ra sân thi đấu thôi. Trận ấy thực sự rất giằng co. Tôi không có nhiều bóng và bản thân cũng gặp nhiều áp lực. Rồi bàn thắng của Maxi ập đến quá bất ngờ, cứ như từ dưới đất chui lên vậy. Nó là pha lập công xoay chuyển cục diện, một cú "nã đại bác" đúng nghĩa.


Nhưng nhìn chung, kỳ World Cup đó tôi đã trải nghiệm theo một cách rất khác. Sau khi bị loại, tôi đã dằn vặt rất nhiều. Với tư cách là một người Argentina, tôi thấy đau đớn vì đội tuyển năm đó xứng đáng tiến xa hơn với lối chơi đã trình diễn, kể cả trong trận gặp Đức.


- Hôm nọ chúng tôi còn trêu Maxi là "sút bừa" cho xong chuyện đấy. Anh ấy sút bằng chân trái để giải tỏa áp lực thôi mà.


- Tôi thấy cú đỡ bước một của anh ấy dường như không theo ý đồ ban đầu, kiểu mất kiểm soát đầy may mắn. Nhưng kết quả lại thật ngọt ngào, từ cách bóng đi cho đến thời điểm ghi bàn là ở hiệp phụ. Mà nghe anh nói thì tôi biết là anh đang muốn lái câu chuyện đi đâu rồi nhé (cười). Anh muốn hỏi liệu cú dứt điểm năm 2022 tại Qatar trước Mexico ở vòng bảng của tôi cũng là "ăn may" đúng không? Không hề nhé. Chúng tôi đã ở rất gần bàn thắng rồi. Lúc đó tôi đã có góc sút thuận lợi và đủ thời gian để căn chỉnh vào góc xa từ ngoài vùng cấm.


- Nghe anh phân tích như chuyên gia vậy!


- Tôi nhắm thẳng vào khung thành, và thật may là bóng đã đi trúng đích, xuyên qua một rừng chân cầu thủ. Nhưng nếu để so sánh, tôi cảm thấy áp lực ở trận đấu năm 2022 lớn hơn nhiều so với năm 2006. Bởi vị thế và trách nhiệm của tôi lúc này đã khác. Nếu không thắng Mexico, chúng tôi gần như sẽ bị loại. Chúng tôi bước vào trận đó với một nỗi sợ hãi. Trong tiềm thức, bạn sẽ nghĩ về cả một quá trình dài đã đi qua, để rồi đứng trước nguy cơ bị loại ngay từ vòng bảng. Lại còn là trước Mexico, một đối thủ luôn gây ra rất nhiều sóng gió cho chúng tôi với lối chơi kiểm soát bóng khó chịu. Thực tế trận đó không có nhiều tình huống quá nguy hiểm.


- Cho cả hai bên luôn đúng không? Thế trận khá bế tắc.


- Đúng vậy. Chúng tôi sợ phải nhận thất bại, sợ không thể đi tiếp. Nhưng sau bàn thắng đó, mọi thứ như được "chim sổ lồng". Đó là sự giải tỏa cho tất cả. Chúng tôi tìm lại chính mình và quyền tự quyết lại nằm trong tay.


- Không cần đào sâu quá mức vào tâm lý học, nhưng anh đã hai lần nhắc đến từ "nỗi sợ". Trên phương diện cá nhân lẫn tập thể, việc thừa nhận mình bị căng cứng hay sợ hãi trước một trận đấu sinh tử có phải là điều tốt để giữ bản thân luôn tỉnh táo không?


- Có chứ, chúng tôi chấp nhận thực tế ấy. Thậm chí trong đội còn bảo nhau rằng: "Đây là trận mà chúng ta đặt cược mọi thứ". Nhưng đồng thời, chúng tôi nhìn vào chuỗi 36 hay 39 trận bất bại trước đó để tự nhủ thất bại trước Arab Saudi không thể thay đổi bản ngã. Chúng tôi phải là chính mình.


Tuy nhiên, tâm trí là một thứ rất khó điều khiển. Bạn tự bảo mình phải thắng, nhưng trong đầu lại hiện lên kịch bản: "Nếu họ treo bóng vào và ghi bàn bằng đầu thì sao?". Hãy nhớ lại cú đá phạt mà Emi Martinez bắt gọn ấy. Lúc bóng rời chân đối phương, nó trông rất nguy hiểm. Nếu quả đó vào lưới, chúng tôi coi như "tiêu đời. Làm sao mà đứng dậy nổi nữa.


Việc lo sợ là bình thường trong bóng đá. Quan trọng là cái đầu phải vững. Chính sự lì lợm đó đã giúp chúng tôi mạnh mẽ hơn trong suốt kỳ World Cup. Sau đó, dù có rơi vào tình huống ngặt nghèo bao nhiêu lần, chúng tôi cũng không suy sụp. Kể cả khi bị Hà Lan hay Pháp gỡ hòa, tập thể này vẫn luôn kiên cường. Như tôi đã nói, trận gặp Mexico chính là bước ngoặt quyết định. Đó là trận đấu mà chúng tôi đã phải chịu đựng nhiều nhất.


- Thú thật đi Leo, lúc đó anh có cảm thấy chút "nỗi sợ" nào khác len lỏi không? Kiểu như lo rằng Canelo Alvarez sẽ tìm đến và "ăn tươi nuốt sống" mình chẳng hạn?


- (Cười) Không đâu, thực ra mọi chuyện bắt đầu từ những tranh cãi của người hâm mộ Mexico, nhưng thực tế thì chẳng có gì to tát cả. Đó là một tình huống hết sức bình thường trong bóng đá và trong bất kỳ phòng thay đồ nào sau trận đấu. Những ai từng xỏ giày ra sân đều hiểu rõ điều này. Việc đổi áo sau trận là chuyện hiển nhiên. Tôi nhớ rõ mình đã đổi áo với Andres Guardado. Khi vào phòng thay đồ, bạn cởi chiếc áo đẫm mồ hôi và để nó xuống sàn, tôi cũng làm thế với chính áo của mình. Đó là hành động bình thường nhất thế giới, nhưng tôi nghĩ mọi chuyện đã bị đẩy đi quá xa và bị tách khỏi ngữ cảnh.


- Tôi định gửi cho anh xem một đoạn video của Canelo Alvarez đấy. Mà thôi tôi đùa đấy! (Sau khi video phòng thay đồ Argentina lan truyền, võ sĩ Canelo Alvarez cho rằng Messi đã thiếu tôn trọng với chiếc áo đấu Mexico và muốn tìm anh để "tính sổ").


- (Cười) Tôi hiểu mà. Tôi nghĩ phản ứng thái quá này một phần xuất phát từ sự ức chế tích lũy qua nhiều kỳ World Cup của Mexico. Tại sao họ không rơi vào bảng đấu khác? Tại sao luôn là chúng tôi? Thực tế là chúng tôi chạm trán nhau gần như ở mọi kỳ World Cup tôi tham dự. Mối thâm thù này đã có từ lâu rồi, không phải khi ấy mới khơi mào. Nhưng lòng mà nói, tôi chưa bao giờ gặp vấn đề cá nhân với người Mexico. Tôi dành sự tôn trọng lớn cho giải Mexico và con người nơi đây. Từ khi chuyển đến Mỹ, tôi xem bóng đá Mexico rất thường xuyên vì sự gần gũi về địa lý.


- Vậy thông điệp cuối cùng anh muốn gửi đến người hâm mộ Mexico là gì?


- Giữa tôi và Mexico không có lý do gì để thù ghét nhau cả. Mạng xã hội đôi khi thổi phồng mọi thứ. Có thể một bộ phận nhỏ chỉ trích tôi, nhưng tôi biết đại đa số vẫn luôn ủng hộ. Chúng tôi có rất nhiều fan tại đó từ thời tôi còn ở Barca. Thậm chí hôm qua có người còn bảo tôi: "Này, qua nhà tôi ăn tacos đi!". Vậy nên, hoàn toàn không có chuyện thù hằn gì ở đây cả.


- Để khép lại buổi trò chuyện, anh hãy thử sút một quả penalty trong lúc chúng tôi đặt câu hỏi nhé!


- Không, không penalty gì hết! Mà sút vào ai cơ? Tôi đã sút hàng trăm quả penalty trên sân tập trước Nahuel Guzman ở Nga rồi. Trước khi World Cup 2018 bắt đầu, ngày nào tôi cũng tập sút hàng trăm quả. Tôi còn bảo anh ấy: "Nhìn kỹ nhé, bóng sẽ đi hướng này", rồi tôi sút cực mạnh găm thẳng vào góc chữ A. Tôi tự tin bảo: "Không đỡ được đâu".


- Thế mà cuối cùng vào trận gặp Iceland, anh lại sút hỏng một quả...


- Đúng, trận gặp Iceland! Tôi đã định sút kiểu mở lòng chân giống như lúc tập, cái kiểu mà lúc tập quả nào cũng vào góc cao và thủ môn luôn đổ người hướng khác. Vậy mà khi vào trận, tôi lại nhát chân, không dám dứt điểm dứt khoát. Kết quả là bóng đi đúng vào tay thủ môn. Lúc đó tôi chỉ muốn "chết quách" cho xong vì quá thất vọng về bản thân.


- Chuyện thường tình ấy mà, bóng đá là vậy! Nhưng công nhận anh sút mở lòng mà lực căng như Andre-Pierre Gignac ấy, cứ như không có cơ khép vậy, bóng đi rất căng.


- Giờ thì tôi không còn khỏe như thế nữa đâu. Thôi, chúng ta kết thúc ở đây nhé?


- Kết thúc tại đây thôi. Cảm ơn anh rất nhiều, Leo. Thay mặt đội ngũ Miro de Atrás, cảm ơn anh vì đã tạo nên không khí thoải mái và tự nhiên thế này.


- Không, cảm ơn các bạn mới đúng. Mà các anh bắt đầu trở nên trịnh trọng rồi đấy nhỉ? Tôi có nên bảo mọi người đăng ký kênh không? Các bạn hãy đăng ký kênh YouTube của Miro de Atrás nhé! Chốt thế được không?


- Thực ra thì chúng tôi luôn kết thúc bằng một câu nói truyền cảm hứng. Anh có muốn nhắn nhủ điều gì cho các khán giả để đón một ngày mới tốt lành không?


- Hôm nay là một ngày đẹp trời để tận hưởng. Nhiều khi chuyện đó không dễ vì mỗi người một hoàn cảnh, nhưng đừng bao giờ ngừng tận hưởng cuộc sống. Giờ đây tôi trân trọng mọi thứ nhiều hơn trước, từ gia đình, con cái đến những điều nhỏ bé nhất. Hãy luôn tận hưởng, vì chúng ta không bao giờ biết ngày mai sẽ ra sao.


Hoàng Thông dịch









Messi: 'Toi hoi tiec vi da khong danh thoi gian hoc tieng Anh'


Tren podcast Miro de Atras (Hoi tuong tu hien tai) cua Mexico, Lionel Messi trai long ve doi tu, nhung khoanh khac dac biet trong doi va su nghiep, tu "nhung lan dau tien" cho den cac hoi tiec va ca tranh cai.

Messi: 'Tôi hối tiếc vì đã không dành thời gian học tiếng Anh'

Trên podcast Miro de Atrás (Hồi tưởng từ hiện tại) của Mexico, Lionel Messi trải lòng về đời tư, những khoảnh khắc đặc biệt trong đời và sự nghiệp, từ "những lần đầu tiên" cho đến các hối tiếc và cả tranh cãi.
Giới thiệu cho bạn bè
  • gplus
  • pinterest

Các bài liên quan

Bình luận

Đăng bình luận

Đánh giá