Xem thường Real luôn là một ý tưởng tồi. Ở lượt đi vòng 1/8 Champions League, cú đấm mà họ giáng xuống bàn nghị sự là đầy đanh thép, vì nó nằm ngoài mọi dự đoán. Chúng ta vốn quen bám víu vào những giá trị cũ, những cam kết lịch sử, những phẩm chất cốt lõi làm nên bản sắc. Và có lẽ đúng là trong tất cả những điều đó, luôn ẩn chứa một sức mạnh huyền bí.
Chúng ta lại có thêm một bằng chứng nữa về tính phi lý của bóng đá và cái "logic" riêng biệt của Real. Từ sự cộng hưởng đó, được tạo nên bởi những "gã điên" trên khán đài lẫn những chiến binh dưới sân cỏ, những đêm huyền diệu đã ra đời. Đội bóng ấy vừa đi qua những nỗi thất vọng tràn trề. Cảm tưởng như vực thẳm của vận rủi là không có đáy: từ một kế hoạch xây dựng đội hình gây tranh cãi, những ca chấn thương dai dẳng, cho đến những kết quả bết bát... Nhưng một bản tính đáng ngưỡng mộ đã lộ diện: Real không cho phép nỗi sợ xâm lấn tâm trí.
Dù vắng các quân bài chủ chốt và phải tiếp một đối thủ đáng gờm tại Santiago Bernabeu, tập thể của Arbeloa được gắn kết bằng tinh thần tận hiến vì tình yêu thuần khiết. Ngần ấy là đủ để tạo nên nền móng và sự vững chãi cho trận đấu. Để rồi sau đó, Federico Valverde, trong đêm thăng hoa rực rỡ, đã thiêu rụi cả cầu trường, nơi mà một lần nữa khán giả chẳng thể tin nổi vào mắt mình. Quả thực, niềm vui sướng không bao giờ hoàn toàn giống nhau. Những niềm vui bất ngờ luôn là thứ viết nên lịch sử.
Không phải lần đầu Man City bị choáng ngợp bởi không gian của Bernabeu. Nhưng lần này có điều gì đó rất khác. Pep Guardiola là một thiên tài, người luôn dạy chúng ta phải tư duy về lối chơi trước khi nghĩ đến bàn thắng. Vì lẽ đó, ông thường lấp đầy tuyến giữa để thiết lập một sự thống trị đôi khi đến mức cực đoan. Theo quy luật này, bàn thắng chỉ là hệ quả tất yếu. Nếu chúng ta biến bàn thắng thành mục tiêu duy nhất, chúng ta sẽ lạc lối về cả phương hướng lẫn thời điểm. Nhưng lần này, đội hình của Guardiola đầy rẫy những tiền đạo, những người đã tạo ra sóng gió ngay từ những phút đầu.
Tuy nhiên, khi trận đấu đi vào guồng quay ổn định, Real bắt đầu tạo nên sự khác biệt, thông qua hiện thân của một tập thể không biết mệt mỏi, quyết đoán và đầy hiệu quả. Sau đó, khi thể lực đã vơi dần, họ biết cách lùi sâu và trong một nỗ lực đoàn kết hiếm thấy ở mùa này, họ đã tiến về đích mà không phải chịu quá nhiều đau đớn.
Với Vinicius dạt trái và Brahim Diaz bên cánh phải, vùng cấm địa gần như bị bỏ trống. Chỉ có những pha băng lên của các tiền vệ mới có thể khỏa lấp khoảng trống đó. Và ấy là lúc Valverde xuất hiện như một cơn cuồng phong nhiệt đới. Anh xuất phát từ phía sau với những sải chân mạnh mẽ và thanh thoát, như thể đang lao xuống dốc, băng qua các khoảng không mênh mông mà anh tự mình thu hẹp lại.
Trong bàn đầu tiên, cả hậu vệ kèm người lẫn thủ môn Man City đều phán đoán sai. Valverde với độ chính xác đến từng milimet đã loại bỏ cả hai, rồi dứt điểm ở góc hẹp bằng chân phải. Ở bàn thứ hai, anh chạy chỗ chéo sân và dứt điểm chéo góc, khiến Gianluigi Donnarumma hoàn toàn bó tay, lần này là bằng chân trái.
Bàn thứ ba thực sự là một kiệt tác. Trong không gian chật hẹp, Valverde nhận một đường bóng bổng, biến nó thành một pha "sombrero" (tâng bóng qua đầu đối thủ) rồi kết liễu bằng một cú nã đại bác không thể cản phá. Đã lâu rồi chúng ta mới thấy một điều gì đó tương tự, và Bernabeu đã nổ tung để đòi lại công bằng cho một cầu thủ vốn luôn giữ phong độ đỉnh cao suốt thời gian dài. Một đêm của sự đền đáp xứng đáng.
Tôi không quên rằng Man City là một đội bóng lớn và họ có quyền đáp trả ở trận lượt về ngày mai. Nhưng cái đêm Bernabeu ấy đã có thêm một minh chứng nữa cho sức mạnh của mình, làm bàn đạp cho "cú nhảy" sang Anh.
Tôi không phủ nhận tính cạnh tranh của Ngoại hạng Anh, một giải đấu khắc nghiệt với những trận cầu cường độ cao. Nhưng dường như đó không phải là nơi tôn thờ một thứ bóng đá khác biệt và đầy nghệ thuật. Ngày càng có nhiều cầu thủ thiên về thể chất, sự tái hiện của lối chơi kèm người rất vốn tưởng đã bị lãng quên, và nỗ lực không ngừng để biến những quả phạt góc trở thành những quả phạt đền.
Có lẽ, họ nên nhìn về phía La Liga, nơi không bao giờ bỏ quên tính hiệu quả nhưng cũng chẳng bao giờ chối từ vẻ đẹp.
| Jorge Valdano là cựu tiền đạo vô địch World Cup 1986 cùng tuyển Argentina và từng khoác áo Real Madrid. Sau khi giải nghệ, ông trở thành HLV, CEO, Giám đốc Thể thao và cây bút bình luận sâu sắc về bóng đá. Valdano được mệnh danh là "nhà triết học của sân cỏ" nhờ cách nhìn nhân văn, đề cao giá trị tinh thần hơn là kết quả thuần túy. |
Hoàng Thông dịch