Khoảng 7h ngày 4/8/2005, ông Giang Hồng Tiêu, 76 tuổi, đi bộ từ chung cư đến công viên Chai Wan trên đường Tsui Wan như thường lệ.
Chưa đầy 15 phút sau khi ngồi xuống ghế, ông bị một kẻ đột ngột xông tới rút búa từ túi xách ra đập mạnh vào đầu và ngực khiến ông ngã gục. Kẻ tấn công nhanh chóng biến mất. Ông Tiêu được đưa đến bệnh viện gần đó nhưng tử vong sau 7 giờ cấp cứu.
Trưa hôm đó, cảnh sát tìm thấy khăn giấy dính máu trên một con đường nhỏ gần bãi đậu xe, được cho là do hung thủ vứt bỏ. Máu trên khăn được xác nhận là của ông Tiêu. Cảnh khuyển lần theo dấu vết đến hai nhà vệ sinh nam trong công viên Chai Wan, nhưng không tìm thấy manh mối quan trọng nào.
Báo cáo khám nghiệm tử thi cho thấy ông Tiêu bị đánh bốn phát vào thái dương bên phải, gây vỡ hộp sọ, và bị đánh hai phát vào ngực, dẫn đến gãy 7 xương sườn. Cách thức gây án vô cùng tàn nhẫn và chuẩn xác.
Nhân viên bán hàng đứng cách hiện trường án mạng chưa đầy 30 m mô tả hung thủ trên 50 tuổi, cao 1,6 m, tóc đen, mặc áo phông màu sáng, quần tối màu và đi xăng đan, xách túi nylon màu đỏ và xanh lá cây.
Nhân chứng quan trọng khác là ông Hà, sống tại khu Tsui Wan, tình cờ ngồi trên băng ghế đối diện ông Tiêu ở công viên. Ông Hà mô tả kẻ tấn công là một người đàn ông có tuổi, thấp bé, gầy gò, mặc áo phông sáng màu và quần đen. Hắn tấn công liên tiếp trong chưa đầy 20 giây, sau đó bình tĩnh lấy khăn giấy trong túi xách ra lau máu, rồi vừa cất búa vào túi vừa đi về phía bãi đậu xe.
Ba vụ án tương đồng
Cái chết của ông Tiêu là một trong 6 vụ tấn công nhằm vào người cao tuổi ở khu Đông xảy ra từ đầu tháng 5, dẫn đến một người chết và 5 người bị thương.
Sau khi phân tích, cảnh sát tin rằng dù các vụ án có vẻ ngẫu nhiên và không liên quan, nhưng ba trong số đó có nhiều điểm tương đồng là vụ của ông Thành, ông Triệu và ông Tiêu.
Khoảng 13h ngày 29/6, ông Thành, 70 tuổi, bị một người đàn ông trung niên mặc áo phông vàng tấn công từ phía sau bằng một tấm sắt khi đi ngang qua cổng trường trung học cạnh công viên Chai Wan. May mắn, kẻ tấn công không đánh trúng chỗ hiểm, ông Thành lại có thể lực tốt nên đã chống trả khiến kẻ tấn công phải rút lui.
Khoảng 7h ngày 17/7, ông Triệu, 64 tuổi, đang uống trà ở khu Tsui Wan thì bị một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang đánh vào sau gáy bằng ấm trà. Thấy ông Triệu ngã gục xuống bàn, kẻ tấn công vứt ấm trà rồi bỏ chạy.
Địa điểm ba người bị tấn công cách nhau rất gần, trung bình khoảng 100 m. Cả ba đều là cư dân ở khu Tsui Wan. Ông Thành và ông Tiêu là hàng xóm gần 20 năm, đều là bạn với ông Triệu. Họ thường tụ tập uống trà, chơi bài và trò chuyện.
Hơn nữa, các nhân chứng trong ba vụ án này đều cho biết thủ phạm cao khoảng 1,6 m và có vóc dáng gầy gò. Trong ba vụ án còn lại, các nạn nhân mô tả thủ phạm cao từ 1,7 đến 1,75 m và khá vạm vỡ.
Người phụ nữ bí ẩn
Theo lời hàng xóm, ba ông lão đều quen biết và thường tán tỉnh một phụ nữ có biệt danh "Anh một mắt". Tuy nhiên, người nhà ông Tiêu và ông Thành khẳng định không có chuyện ngoại tình, không quen biết ai là "Anh một mắt".
Cảnh sát phát hiện trong danh bạ điện thoại của ông Thành và ông Tiêu có một số thông tin liên lạc đã bị bôi đen. Ông Thành giải thích đó là số điện thoại của một số bạn cũ đã qua đời, nhưng không thể nhớ rõ là những ai.
Nhận định ông Thành đang giấu giếm thông tin, cảnh sát đưa ông ta về đồn thẩm vấn. Cuối cùng, ông Thành thú nhận thường cùng ông Tiêu và ông Triệu tán tỉnh một phụ nữ có biệt danh "Anh một mắt". Ông Thành muốn che giấu sự thật vì không muốn gia đình hiểu lầm.
"Anh một mắt" tên thật là Lương Phụng Anh, 58 tuổi, vốn sống trong khu ổ chuột ở Shau Kei Wan. Sau khi chồng qua đời vì ung thư gan nhiều năm trước, bà chuyển đến khu dân cư Tsui Wan, từ đó quen biết nhóm của ông Tiêu. Tuy nhiên, bà Anh đã chuyển đi từ một năm trước khi vụ việc xảy ra.
Thời trẻ, Lương Phụng Anh có vóc dáng mảnh mai và ăn mặc sành điệu, được nhiều đàn ông chú ý. Do bệnh tiểu đường, vài năm trước mắt trái của bà đột nhiên không thể mở được và đi lại khó khăn, bị đặt biệt danh "Anh một mắt". Ông Thành khẳng định rằng ba người họ hoàn toàn không có mối quan hệ tình ái nào với bà Anh, chỉ thường trêu ghẹo khiếm nhã.
Nghi ngờ thủ phạm có thể là người ái mộ bà Anh, gây án vì tức giận với ba ông lão, cảnh sát lấy danh sách tất cả bạn bè là nam giới trong danh bạ điện thoại của bà Anh để điều tra từng người, nhưng không có kết quả.
Hung thủ tự lộ diện
Khoảng 21h30 ngày 10/8/2005, khi đang đi dạo gần công viên Chai Wan, nhân chứng là ông Hà bỗng thấy một người đàn ông lớn tuổi, gầy gò, cao khoảng 1,6 m xuất hiện ở phía đối diện. Ông lập tức nhận ra đó là kẻ đã tấn công ông Tiêu vào ngày 4/8 nên lặng lẽ đi theo, thấy hắn bước vào khu dân cư Tsui Wan.
Nhận được trình báo, cảnh sát xem xét dữ liệu camera giám sát ở tòa nhà và thẩm vấn một số cư dân, xác nhận nghi phạm đã vào căn hộ số 1 ở tầng 5. Họ vờ "kiểm tra đồng hồ nước" rồi xông vào bắt chủ nhà là Dư Trọng Tinh, 75 tuổi.
Cảnh sát thu được hơn 10 chiếc búa gỉ sét từ căn hộ, trong đó có một chiếc được bọc trong tờ báo từ ngày xảy ra vụ án. Họ cũng thu giữ một máy giặt, một áo sơ mi dính máu, một đôi giày vải trắng, một đôi dép xăng đan, ba quần jeans và hai quần shorts.
Khi bị thẩm vấn, ông Tinh từ chối hợp tác, khẳng định chỉ ngủ ở nhà vào ngày xảy ra vụ việc và không hề ra ngoài. Nhưng dữ liệu video giám sát cho thấy ông ta mặc áo phông màu xanh nhạt, quần tối màu và đi dép xăng đan, mang theo túi nylon màu đỏ và xanh lá cây rời khỏi tòa nhà vào sáng 4/8, hoàn toàn trùng khớp với lời kể của nhân chứng. Ông ta trở về vào 7h25, 10 phút sau khi án mạng xảy ra.
Ông Tinh bị buộc tội giết người và tấn công gây thương tích. Nhưng ông ta từ chối khai động cơ gây án. Chỉ đến khi nghe cảnh sát định triệu tập "Anh một mắt" ra làm chứng, ông ta mới lộ vẻ hoảng sợ, nói rằng chỉ cần "Anh một mắt" không bị liên lụy thì sẽ hợp tác điều tra.
Cơn ghen vì 'nữ thần'
Theo lời khai, cuộc sống cô độc nhiều năm khiến Dư Trọng Tinh bị trầm cảm. Từ năm 1993, tình trạng của ông ta tệ đến mức nhiều lần tìm cách tự tử. Tháng 9/1993, ông Tinh bất ngờ gặp lại "người tình trong mộng" - Lương Phụng Anh.
Hai người từng là hàng xóm ở Shau Kei Wan. Thời điểm đó, vợ ông Tinh vừa qua đời, còn bà Anh mới 24 tuổi. Bất chấp chênh lệch 17 tuổi, ông Tinh liên tục tấn công khiến bà Anh xiêu lòng, thậm chí nghĩ đến chuyện kết hôn.
Tuy nhiên, bố mẹ Lương Phụng Anh phản đối vì ông Tinh chỉ là thợ đóng thuyền, lại góa vợ và phải nuôi bốn đứa con. Họ nhờ người mai mối cho con gái với một tài xế xe tải trẻ tuổi, sắp xếp đám cưới vào 6 tháng sau để phá vỡ "ảo tưởng" của ông Tinh.
Ông Tinh cho biết không hề có tình cảm với người vợ đầu tiên, Lương Phụng Anh mới là "mối tình đầu", "nữ thần" mà ông ta yêu từ cái nhìn đầu tiên. Việc bị chia cắt khiến ông ta vô cùng đau khổ và mắc bệnh tâm thần.
Sau nhiều năm mất liên lạc, họ tình cờ gặp lại khi chuyển đến khu Tsui Wan, ở cùng một tòa nhà. Biết chồng bà Anh đã qua đời, ông Tinh một lần nữa theo đuổi "mối tình đầu", từng nhiều lần cầu hôn nhưng đều bị từ chối.
Bà Anh vừa qua lại với ông Tinh, vừa tận hưởng sự săn đón của những ông lão xung quanh, cùng họ uống trà, ăn cơm, khiêu vũ. Trong mắt ông Tinh, đó đều là "tình địch". Để loại bỏ đối thủ, ông ta gửi nhiều tin nặc danh đến vợ con của họ. Sau vài năm nỗ lực, chỉ còn ba người đàn ông góa vợ hoặc không sống cùng vợ nên ông ta không "tố cáo" được. Ba người đó là ông Tiêu, ông Thành và ông Triệu.
Đầu 2005, ông Tinh lại cầu hôn, nhưng lần này bà Anh thẳng thừng từ chối và muốn cắt đứt liên lạc. Tin rằng bà Anh đã bị ba ông lão kia "quyến rũ", ông Tinh thề dạy họ một bài học.
Trưa 29/6, khi xách một tấm sắt kích thước 30x60 cm đi làm, ông Tinh tình cờ bắt gặp "tình địch số hai" - ông Thành. Nghe ông Thành nói đang đi gặp bà Anh, ông Tinh nổi cơn thịnh nộ, đuổi theo đánh nạn nhân nhưng bị chống trả.
6h ngày 17/7, khi đang uống trà ở khu Tsui Wan, ông Tinh nhìn thấy "tình địch số ba" - ông Triệu. Ông ta nhanh chóng chạy về nhà thay quần áo, đeo khẩu trang và đội mũ, rồi quay lại quán trà để tấn công ông Triệu.
Sáng 4/8, trên đường đi chợ về, ông Tinh thấy "tình địch số một" - ông Tiêu - đang uống trà. Nghi ngờ ông Tiêu đang đợi hẹn hò "nữ thần" của mình, ông ta ghen tuông nên chạy về lấy búa sắt, chờ cơ hội kết liễu tình địch ở công viên.
Bà Anh thừa nhận có quan hệ tình cảm với ông Tinh nhưng đã chia tay sau khi con trai kịch liệt phản đối. Bà cũng khẳng định không có bất kỳ mối quan hệ không đứng đắn nào với ba nạn nhân. Những cuộc "hẹn hò" của bà với hàng xóm chỉ đơn giản là ăn cơm, uống trà, trò chuyện, chỉ có tiếp xúc thân thể khi khiêu vũ hoặc đi dạo.
Ngày 10/7/2006, ông Tinh không nhận tội giết người tại tòa mà nhận tội ngộ sát và cố ý gây thương tích nghiêm trọng.
Do ông Tinh mắc bệnh tâm thần, tòa án chấp nhận đơn xin nhận tội ngộ sát, xác định rằng ông ta phạm tội dưới ảnh hưởng của nhiều yếu tố, bao gồm những tổn thương về mặt tình cảm và sự tái phát bệnh trầm cảm. Vì nhân thân tốt, không có tiền án tiền sự và tuổi cao, ông Tinh chỉ bị kết án 6 năm 8 tháng tù.
Tuệ Anh (theo QQ, 163)