Tây Ban Nha có sáu cầu thủ chưa chơi phút nào tại World Cup 2026, còn Argentina có hai. Liệu họ có được trao huy chương sau trận chung kết?
Theo điều lệ World Cup của FIFA, mọi cầu thủ có tên trong danh sách chính thức của đội vô địch đều được công nhận là nhà vô địch thế giới, bất kể họ có chơi hay không.
Điều 24.1 của điều lệ quy định mỗi đội tuyển phải đăng ký danh sách chính thức từ 23 đến 26 cầu thủ (ít nhất ba thủ môn). Sau khi hạn chót đăng ký kết thúc, FIFA sẽ công bố danh sách chính thức của các đội. Đây là căn cứ để xác định thành viên của đội tuyển tại World Cup.
Sau thời điểm chốt danh sách, việc thay đổi nhân sự chỉ được phép trong những trường hợp đặc biệt. Theo Điều 24.2, một cầu thủ chỉ có thể được thay thế trước trận đầu tiên của đội nếu gặp chấn thương hoặc bệnh nghiêm trọng, và người thay thế phải nằm trong danh sách sơ bộ. Riêng thủ môn được hưởng ngoại lệ theo Điều 24.3, có thể được thay thế bất kỳ thời điểm nào trong giải nếu không còn đủ khả năng thi đấu vì chấn thương hoặc bệnh tật.
Điều lệ không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào về số phút thi đấu để được công nhận là nhà vô địch. Thay vào đó, Điều 45.8 chỉ quy định ba đội dẫn đầu sẽ nhận huy chương, gồm HC vàng cho đội vô địch, bạc cho á quân và đồng cho đội thứ ba. Điều này đồng nghĩa mọi cầu thủ còn trong danh sách chính thức của đội vô địch khi giải kết thúc đều nhận HC vàng, kể cả khi chưa một lần vào sân.
Điều này có thể xảy ra ở World Cup 2026. Trước trận chung kết, Tây Ban Nha có sáu cầu thủ chưa thi đấu phút nào gồm David Raya, Joan Garcia, Eric Garcia, Alejandro Grimaldo, Martin Zubimendi và Victor Munoz.
Bên phía Argentina, hai thủ môn Juan Musso và Geronimo Rulli cũng chưa được sử dụng. Nếu một trong hai đội đăng quang mà những cầu thủ này vẫn không ra sân, họ vẫn trở thành nhà vô địch thế giới.
Trong lịch sử World Cup, đây không phải trường hợp hiếm gặp. Đã có 105 cầu thủ vô địch World Cup mà không thi đấu phút nào.
Trường hợp nổi tiếng nhất là Ronaldo Nazario tại World Cup 1994. Khi ấy, tiền đạo Brazil mới 17 tuổi và không được HLV Carlos Alberto Parreira sử dụng trong bất kỳ trận đấu nào. Dù vậy, Ronaldo vẫn có tên trong danh sách chính thức và được nhận huy chương vô địch. Bốn năm sau, anh trở thành ngôi sao số một của Brazil tại World Cup 1998, rồi góp công lớn giúp đội tuyển đăng quang năm 2002.
Tây Ban Nha khi vô địch World Cup 2010 cũng có ba cầu thủ không thi đấu gồm Raul Albiol, Victor Valdes và Pepe Reina. Trong đó, Reina nổi tiếng với vai trò thủ lĩnh tinh thần trong phòng thay đồ, còn Valdes là thủ môn dự bị sau Iker Casillas.
Đội tuyển Đức vô địch năm 2014 có tới năm cầu thủ không ra sân, gồm Ron-Robert Zieler, Roman Weidenfeller, Kevin Grosskreutz, Matthias Ginter và Erik Durm. Bốn năm sau, Pháp đăng quang tại Nga với hai nhà vô địch 100% dự bị là Alphonse Areola và Adil Rami.
Argentina cũng có hai trường hợp tương tự ở World Cup 2022 là thủ môn Franco Armani và Geronimo Rulli. Nếu Argentina bảo vệ thành công ngôi vô địch năm 2026, Rulli có thể trở thành cầu thủ thứ tư hai lần vô địch World Cup mà không thi đấu phút nào. Ba cầu thủ đã làm được điều này là Guido Masetti (Italy 1934, 1938), Castilho và Pepe (Brazil 1958, 1962).
Brazil có tới 10 cầu thủ không thi đấu khi vô địch năm 1962, trong khi Italy năm 1982 có bảy trường hợp. Ngay từ kỳ World Cup đầu tiên năm 1930, Uruguay cũng có bảy cầu thủ đăng quang mà không góp mặt trên sân.
Việc một số cầu thủ không thi đấu nhưng vẫn nhận huy chương phản ánh bản chất của môn bóng đá hiện đại. Thành công của một đội tuyển không chỉ đến từ 11 cầu thủ trên sân, còn phụ thuộc vào toàn bộ tập thể. Những cầu thủ dự bị luôn sẵn sàng thay thế khi cần, tham gia tập luyện, chuẩn bị chiến thuật và duy trì tính cạnh tranh trong đội hình.
Đặc biệt ở World Cup, nơi các đội phải thi đấu liên tục trong hơn một tháng với nguy cơ chấn thương và thẻ phạt, việc sở hữu lực lượng chiều sâu là yếu tố quan trọng. Không phải cầu thủ nào cũng có cơ hội ra sân, nhưng họ vẫn góp phần vào quá trình chuẩn bị và hành trình chinh phục chức vô địch.
Hoàng An (theo AS)